Chủ Nhật, ngày 06 tháng 1 năm 2013

Bà Lớn Hồi Xuân 4

truyen sex Trang 4 trong tổng số 4 Dứt lời, bất ngờ cô ta chuồi người nằm dài ra, ghé luôn miệng vào chỗ bụng dưới của Hùng Mạnh. Nhưng chàng kép chẳng còn lòng dạ nào ham muốn. Bốn đêm liên tục rồi, chàng ta cảm thấy quá đủ và đã đến lúc chấm dứt cuộc tình bốc lửa đắm duối này. Chàng ta vừa khép chặt hai đùi lại, vừa xốc nách lôi tuột Cẩm Giang lên. Hai bầu vú cô gái trượt dài trên da thịt chàng kép mà chàng nào còn cảm giác đê mê được nữa. IIùng Mạnh thì thào: - Ngủ di em. Ngủ đi, mai anh còn phải dến rạp để tập tuồng sớm nữa. - Không. . . Anh không còn yêu em nữa phải không? - Anh đâu có vậy. Đặt ngón tay lên môi Hùng Mạnh, cô gái nghiêm mặt bắt buộc: - Em không tin. Em muốn anh chơi em cái nữa để chứng minh là anh yêu em, anh không dối gạt em. - Cái con bé này. Tú Oanh đưa ngón tay lên chi vào con cặc của kép Hùng Mạnh đang xìu xìu. Nàng nói: - Bộ anh không nghe người ta nói gì hả? - Nói gì. - Người ta nói là "Không giàu thì phải đẹp trai. Không thông kinh sử phải dài, phải dai" Hùng Mạnh nghe xong câu thơ không biết ở đâu mà con nhỏ đã học được, chàng nổi sùng nói tiếp lời Tú Oanh. - Đúng là cây muốn lặn mà gió chẳng muốn ngừng. - Cây với giổ gì nữa dây. Chơi hay không thì bảo. Hùng Mạnh thấy coi bộ không xong rồi. Nếu hõng chơi thì còn gì là đấng nam nhi, mà nếu chơi thì liệu có còn dủ sức dể chơi nữa không. Chàng ta đau khổ mặt mài xanh như tàu lá gượng gạo thêm mấy câu: - Chưởng này là chưởng chót đó nghe. Con bé cười lên khoái chí, nàng nói: Bộ anh đang đóng tuồng cải lương đó hả? - Muốn chơi sao không chịu cởi đồ ra, bành lồn ra cho anh coi di, rồi anh mới hứng chơi được chứ. - Hí Hí. . . chuyện nhỏ. Cẩm Giang nhanh nhẹn lột cởi hết quần áo đang mặc trong người rồi nằm banh càng để chờ đợi, một tay Cẩm Giang se se đầu vú, tay kia nàng dùng hai ngón banh rộng hai mép lồn ra, bên trong hai mép đỏ ao như màu son, bên trên hai mép là vài sợi lông nằm quắn qua quắn lại, càng nhìn càng thấy hấp dẫn. Cẩm Giang lên tiếng: - Chơi em liền đi anh. - Anh biết rồi, nhắc tuồng hoài. Hùng Mạnh tay cầm lấy con cặc đang nữa xìu nữa ểnh, hắn sục tới sục lui thật mạnh mấy chục cái thì thằng nhỏ mới chịu cương lên dược dôi chút. Nét mặt tươi hẵn lên, Hùng mạnh đổi giọng nói: - Muốn chết thì ông cho chết đây. Hùng Mạnh bước nhanh tới giường, tay nắm lấy đầu tóc con bé kéo ghịt nàng ngồi dậy, Hùng Mạnh ưởng con cặc tới đưa lên ngay miệng Tú Oanh. Chàng rên lên mấy tiếng rồi nói: - Uzm. . . Uzm. . . Bú di em, bú cho cơn nứng nó dằn xuống bớt di cưng, xong rồi anh sẽ chơi cho. Tú Oanh cũng chẳng vừa gì, nàng nắm con cặc Hùng Mạnh kéo lên tới rốn rồi từ từ lè lưỡi ra liếm qua liếm lại hai hòn dái đang nằm lòng thòng ở phía dưới, tay nàng vẫn nắm cứng con cặc của Hùng Mạnh mà sục lên sục xuống. Hùng Mạnh như không còn đứng vững được nữa, chàng gòng cứng mình lên mà hai đầu gối vẫn cứ run lên bây bẩy như đang bị điện giựt. Chàng nói: - Sướng quá cưng ơi. . . Anh đứng hết vững rồi. anh kham chắc không nổi quá Oanh ơi. Nàng dừng lại ngước đầu lên nói tiếp lời Hùng Mạnh: - Thôi. . . chơi lẹ lẹ đi anh, ở đó mà rên với rỉ hoài em chờ hết nổi rồi nè. - Được rồi, anh chơi ngay đây. Tú Oanh bò lên giường, nàng nhỏng cao cái mông đít lên nói tiếp: - Chơi em đi anh. Hùng Mạnh quỳ lên giường phía sau mông đít con bé, hắn cầm con cặc quậy quậy vô lồn để lấy trớn bổng Tú Oanh lên tiếng: - Kìa anh, Hõng phải lỗ đó. Hùng Mạnh nghe nói tới đó chàng xanh tái cả mặt vì hiểu được ý con bé muốn mình bơm lỗ đít dây. Đã lỡ hứa chưởng chót thì đành phải chịu cảnh lấp đít chứ biết sao bây giờ. Hùng Mạnh phun một ngụm nước bọt lên tay rồi chét xung quanh lỗ dít Tú Oanh cho nó trơn tru đâu dó đàng hoàng, xong chàng dùng ngón tay trỏ thọc từ từ sâu vào lỗ đít Tú Oanh, chàng thục ra thục vào cũng rất dễ dàng, Tú Oanh lòn tay xuống dưới bụng chà sát thật mạnh lên lồn nàng. Hùng Mạnh thấy con nhỏ không cảm thấy gì gọi là đau đớn mà ngược lại nó còn thấy sướng nữa là khác: - Em sướng quá. . . sướng quá. . . đút thêm ngón nữa vào đi anh. Hùng Mạnh vâng lời Tú Oanh, chàng rút ngón tay ra lần lần nhét cho hai ngón vào một lúc. Nàng kích thích lên quá dộ có lẽ vì vậy mà hậu môn nàng càng lúc càng nở rộng ra thêm. Hai ngón tay Hùng Mạnh giờ dã nằm gọn sâu vào hậu môn nàng. Hùng Mạnh từ từ nhét con cặc vào lồn, chàng nắc mạnh bao nhiêu thì Tú Oanh càng đẩy mạnh mông đít lùi về phía sau bấy nhiêu. Cả hai người rên rỉ không ngừng miệng vì cơn sướng dã lên dến mức cao độ: - Ui da. . . chết em rồi. . . em đã quá. . , sướng đít lắm anh ơi. . . Ui da. . . sướng lồn quá anh ơi. - Hứ. . . Hứ. . . Hứ. . . anh sắp ra dây. . . - Uzm. . . Uzm. . . Bắn khí vào trong nghe anh. - Em cũng muốn ra nữa đây. . . - Hứ. . . Hứ. . . Hứ. . . anh ra. . . anh ra đây. . . Nghe nói tiếng ra chứ sự thật anh chàng còn khí nữa đâu mà ra, con cặc giựt giựt mấy cái cũng giống như cây súng hơi bắn nghe cái "chạch" chl toàn là hơi vậy thôi. Hùng Mạnh rút con cặc và hai ngón tay ra khỏi lồn và hậu môn con nhỏ, chàng kép cũng vừa nhìn thấy lồn con bé giựt lên giựt xuống, trong khi lỗ đít thì cà nhép cà nhép giống như lỗ đít vịt khi bị người ta chặc dầu làm tiết canh vậy. Sáng hôm sau khi Hùng Mạnh hôn tạm biệt cố bé đến rạp, chàng ta chưa kịp trốn chạy thì chính cô gái đắc thắng đã dứt áo ra đi, tìm về với cái tổ quỷ quái của cô ả vì Cầm Giang nào phải ai khác hơn là con Nga Quắn, một trong Tam Nương Bà Bà nổi tiếng vô địch làm tình dến đàn ông sư tổ cỡ như Hùng Mạnh mà còn phải ngã ngựa chào thua. * * * Lẽ ra đến lượt chưởng môn Bạch Mi bà bà, con Tuyết xuất chiêu, chắc chắn còn thần sầu quỷ khốc hơn nữa. Thế nhưng tối hôm dó, khi cuộc họp kiểm điểm tình hình phe ta và phe Hùng Mạnh ai bại ai thắng, Thanh Tà Lỏn tươi rói nét mặt, thông báo: - Bà Tướng chuyển lời chúc mừng thành công đến hai toa. Lão kép Hùng Mạnh đã đổi tên hạ đài rồi. - Sao? Nói rõ nghe coi. Hắn đổi tên hạ đài là sao? - Thì sao nữa. Lão hồi trước là Hùng Mạnh nhưng sau hai dợt bị Tú Oanh và Cẩm Giang quần cho tơi tả như cái mền rách, bây giờ thành ra Hùng Liệt rồi chứ sao. Lão xưa nay mê chơi đàn bà, mà bây giờ chỉ ăn rồi khoái ngủ thôi. Cả bọn cười ngặt ngoẽo. Nhỏ Tuyết thắc mắc: Vậy bao giờ tới lượt moa ra trận? - Khỏi. Toa chẳng cần lâm chiến nữa. - Đâu được. Vậy rồi phần tiền của moa ai trả? - Bà tướng vẫn sòng phẳng thanh toán hợp đồng thỏa thuận vì theo như bà ta tâm sự với moa thì sau hai phùa mê ly, say dắm lão kép chỉ về với bà Tướng. Tuyết vẫn chưa hết hoài nghi, nên cật vấn tiếp: - Vậy ư Nhưng liệu sau thời kỳ ngưag chiến lão ta nổi cơn động cởn lúc đó bà Tướng tính sao? - Bảo đảm lão cạch tới già. Vì tụi toa biết sao không? Hôm Nga Quắn tấn kích đợt hai, cứ mỗi lần bà Tướng muốn ngủ là y như rằng lão kép co rúm người, teo bu gi, chẳng làm sao ngóc dầu lên nổi. Bà Tướng chỉ cần có thế thôi. Nga Quắn cười híp mắt, giọng nói ngắc ngứ trong cổ họng: - Bí kiếp "Cẩu xực xí quách" chứ con mẹ gì cao siêu đâu nào. Moa chi cần mút lưỡi bảy lần là thằng chả phun tá lã, nằm dài ra thở phì phò, chưa nói đến các quái chiêu khác còn ác liệt hơn nữa à. Toa dám thử hôn? - Thôi đi. . . Tớ chỉ mê đàn ông còn phe bà bà thì hỏng dám đâu. - Xí làm bộ sư cụ hoài. Thử cho con Thu Đạm nó xuất chiêu coi toa có rụng rời hông cho biết. Tuyết chợt làm mặt nghiêm cất lời Nga Quấn: - Nè Thanh, còn cái vụ tiền thưởng thì sao. Vẫn y như củ phải không? - Dĩ nhiên rồi. Tiền đây. Gã moi tập giấy bạc mới toanh ném xuống bàn trước mặt tam nương bà bà, hất mặt: - Đếm lại đi. - Khỏi, mình tin nhau chữ tín làm đầu chớ bộ. Bây giờ moa đề nghị bọn mình kéo rốc lên quán Ba Trái Táo mần một chầu hoắc cần câu luôn. Ô kê? - Ô kê quá đi chứ. Vừa ngay lúc cả bọn Tam Nương Cầu Chong kéo nhau rời quán bỗng họ trông thấy chiếc Corona xanh thẫm thắng lếch bánh đổ lại sát lề đường. Trên xe bà~ Tướng và chàng kép Hùng Mạnh cặp kè như một đôi uyên ương lý tưởng. Nga Quắn la toáng lên như gà mắc đẻ: - Chết mồ rồi. Thằng cha kép với bà Tướng. Chuồn nhanh không thì bể mánh hết cả tụi bay ơi. Nhưng con Tuyết mặt nó quạu đeo, lạnh như tiền gắt: - Gì mà chém vè. Chả cồ thấy mình cũng tỉnh bơ đi chứ. Tội chó gì mà sợ. Mà đúng như con Tuyết cả quyết, kép Hùng Mạnh đang quàng lưng bà Tướng đi vào quán. Bỗng hắn đứng sừng sững như trời trồng, rồi nhìn trân trối hai cô gái vừa đi ngang qua, hắn dưa tay ra vây vẫy miệng kêu lên ú ớ: - Tú Oanh, Cẩm Giang. . . Em. . . Em. Cả bọn Tam Nương và Thanh Tà Lỏn chẳng buồn trả lời mà còn cười lớn, trong bọn có một người vừa đi vừa nói vọng lại: - Lầm to rồi khứa ơi. Quay về với bà nhà đi cho được việc nhà nước. Ha ha. Hùng Mạnh chẳng hiểu gì hết, gả liếc nhìn sang bên cạnh thì thấy mụ bà đang nhìn mình, mụ bà hỏi: - Bộ ông quen tụi nó hả? - Ơ... Đâu có. . lầm thôi mà. Hai người tiếp tục bước vào quán. Hùng Mạnh khẽ liếc nhìn lại phía sau thì chàng thấy mấy cô nàng đã biến mất dạng tự lúc nào mà trong lòng thì cảm thấy tiếc hùi hụi. Hết << Lùi - Tiếp theo chuyen sex THẾ GIỚI SEX

Bà Lớn Hồi Xuân 3

truyen sex Trang 3 trong tổng số 4 Thu Đạm nham nhở cười khoe cả hàm răng bóng lưỡn, hào hứng hỏi Thanh Tà Lỏn và hai nhỏ bạn là con Tuyết cùng Nga Quắn: - Sao? Tụi mày ớn xương sống chưa. Trời ơi, gặp ai chớ Thu Đạm Bà Bà này thằng cha Hùng Mạnh là cái thá gì. - Cỡ như Hùng Mạnh thì nhằm nhò gì. Đây, chớ còn lại của bà chị. Nàng Tú Oanh Thu Đạm dã chia tay chàng, bây giờ dến lượt bà chị nào đây. - Moa. Nga Quắn này trổ tuyệt chiêu ra thì phải biết tay... - Bật mí sơ sơ dược không nàng? - Đâu có dễ vậy bạn. Hãy chờ đến dấy rồi mới nể mặt Nga Quắn này. Đã nửa tháng trôi qua, vở tuồng mới đã được khai trương. Hùng Mạnh có vẻ thư thái nhất là được mấy anh ký giả kịch trường khen nứt nở. Cậu Ba Xuân Mi bầu gánh hả lòng hả dạ ký với chàng cái hợp đồng mới thêm sáu tháng. Vì thế Hùng Mạnh lại nhớ con nhỏ Tú Oanh. Cháng kép muốn gặp lại cô nữ sinh có tài làm tình bốc lửa khiến Hùng Mạnh mê hơn xì ke. Nhưng cô bé có bao giờ cho địa chỉ. Hùng Mạnh nhớ Tú Oanh quay quắt mà chỉ biết giận cá chém thớt, tẩy chay bà Tướng, nhất định thà chết cho sướng thân chớ bị ôm ấp, ân ái với cái tấm thân dầy ấp mỡ sa, cặp vú mướp dài quá khổ của bà ta dù dã được bơm căng và xoa bóp nước đá thì cũng chán bỏ xừ. Hùng Mạnh thẩn thờ nhớ nhung dến con bé Tú Oanh, thậm chí đang diễn với cô dào Bạch Xà mà cứ tưởng là bé yêu, cứ nhè tên Tú Oanh kêu hoài thay vì tên nhân vật trong vở tuồng. Đào Bạch Xà quê dộ đòi đình công, báo hại ông bầu Xuân Mi phải dàn xếp mệt nghỉ. Bất ngờ sáng nay, Hùng Mạnh vừa lái xe đến rạp định lấy mấy vé tặng người quen thì lại được thư hẹn của Tú Oanh tại nhà hàng Thlên Nam. Còn nỗi hoang hỷ nào bằng. Chàng kép lái xe di tìm bé yêu lập tức. Nhưng lúc bước qua cửa kiếng, Tú Oanh dâu chẳng thấy, mà thay vào đó là một người kiều nữ ngồi ở cái bàn bên cửa sổ đỏng đa dỏng dảnh bước lại, chìa tay ra điệu như đầm con, cười nụ, mở lời: - Em là bạn của Tú Oanh, hân hạnh thay mặt nó hẹn anh ở đây. - Sao. . . cô là bạn của Tú Oanh hả. Còn con bé đâu rồi? Nó đã qua Paris một tuần rồi. Qua Paris. - Anh lại bàn ngồi với em chút di. Em sẽ kể nội vụ cho anh nghe: Hùng Mạnh bước theo cô gái có cái cặp mông tròn lắc lư như tàu trên sóng biển. Chàng kép cứ dán chặt vào đôi mắt nhìn, liếm môi khát khao. Đầu óc chàng ta nghĩ về Tú Oanh thì ít, mà hầu như bị bộ mông bó kín qua làn vải mini juýp và cặp đùi thon dài của cô gái làm cho Hùng Mạnh nghĩ ngợi quay cuồng nhiều hơn cả. Tuy thế, chàng kép cũng hch sự kéo ghế mời cô gái ngồi đối diện, nàng có cặp môi dầy muốn cắn và đặc biệt là ánh mắt to trông như hai đèn xe hơi, đen láy ẩn sau bờ mi cong dài thật trữ tình, Nàng biết Hùng Mạnh là con người hiếu sắc, đầy dâm tính thì thế nào cá cũng cắn câu nên cười duyên ởm ờ mở lối: - Em là Cẩm Giang, bạn của Tú Oanh hồi học chung ở Đà Lạt. Chúng em như hai chị em ruột nên trước khi qua Paris nó nhờ em gặp anh để báo tin. - Tú Oanh qua Paris làm gì vậy. - Nó đâu có muốn đi, nhưng vì anh nên nó phải nghe lời cha mẹ. Hôm dưa nó ra phi trường, Tú Oanh khóc như mưa, tội nó ghê. Mà sao Tú Oanh lại bị ép qua Paris. - Nó không chịu phá thai vì nó muốn giữ kỷ niệm mối tình đầu với anh. Bởi vậy ông bà bác sĩ buộc nó qua bển để chờ ngày sanh đẻ. Đáng lẽ ra là anh sẽ bị kiện thưa rắc rối lắm. Nhưng Tú Oanh dọa tự tử, nên sau cùng ông bà bác sĩ mới làm im luôn. - Có vụ đó nữa à. - Tin hay không tùy anh. Hùng Mạnh đưa tay gạt mồ hôi trán. Hú hồn? Tú Oanh mà mềm yếu kể như sự nghiệp cải lương của chàng kép sẽ thân bại danh liệt hlôn. Cô bé đi xa vậy là thoát nạn. Thật tình, Hùng Mạnh nào có yêu thương gì con bé. Đối với chàng kép, Tú Oanh chỉ có nghệ thuật làm tình là hợp ý nhất. Chàng ta si mê cô bé chỉ vì cái vụ đó thôi, còn tất cả đều vô nghĩa. Tuy nhiên chàng kép cũng g;iả vờ cảm động sầu khổ ra mặt: - Tú Oanh thật cao thượng và đáng yêu vô cùng. Vậy mà ra di chẳng một lời nhắn gởi lại. - Có chứ sao không? - Tú Oanh nhắn gì vậy. Tú Oanh bảo không muốn anh khổ, anh buồn khi xa nó. Vì thế nó buộc em bằng mọi cách phải làm sao an ủi, mang lại cho anh niềm vui. Vậy anh có nhận em làm em gái để thay thế Tú Oanh không Hùng Mạnh suýt buột miệng kêu lên là muốn quá đi chứ, sẵn sàng nhận Cẩm Giang thay chổ Tú Oanh. Nhưng mà sợ vồ vập cánh chim hồng sẽ vỗ cánh bay di, hơn nữa Hùng Mạnh dè dặt đề phòng sự thử thách của cô gái. Chàng kép thừa kinh nghiệm với các cô choai choai đợt sống mới hiện dại này quá rồi lỡ cá cắn câu thì biết dâu mà gỡ, bởi vậy, chàng ra vẽ sầu tình, thở dài kiểu Diệp nghe tin Lan cắt tóc đi tu: - Tú Oanh di xa lòng anh nát tan thì làm sao vui với ai khác được, dù cho em có là bạn của nàng và được nàng bắt buộc thay thế. - Sao anh lại khờ vậy. - Không sao, tôi thà chịu mang tiếng thằng khờ chung tình. - Anh làm em cảm dộng ghê. Nhưng tụi em quý anh thật mà. Nhỏ Tú Oanh bảo nếu mà em không chìu theo ý nó, bên Paris nó sẽ tự tử đó. - Tú Oanh thật tử tế quá. - Nó với em thân nhau lắm. Bởi vậy anh phải nghe lời nó, phải vui lên bên em. Đừng buồn khổ khi xa Tú Oanh nữa. Dĩ nhiên là Hùng Mạnh khoái trá còn hơn bắt được vàng. Dù cho Tú Oanh có thai thật hay hù dọa thì con bé cũng đã ngoài tầm tay đam mê của chàng ta rồi. Tội vạ gì có mỡ trước miệng mà mèo lại chê. Hùng Mạnh yên lặng vờ tỏ ra suy tư trong khi cô gái cứ nhìn sâu vào mắt chàng, mà trong dầu lại nghĩ: - Chịu đèn quá đi chớ mà còn làm bộ làm tịch mại hơi "em chả" hoài cha nội. Đúng ngay phút đó' Hùng Mạnh bất ngờ nắm chặt tay cô bạn gái của Tú Oanh, giọng như thì thầm: - Anh buồn vô cùng. Nếu em không khinh anh, em có thể về phòng tâm sự với anh được chứ? Về phòng tâm sự với anh? Mà ở đâu lận? - Không ai bắt cóc em dâu mà sợ. Tính tiền rồi mình đi nghen em. Cẩm Giang nguýt Hùng Mạnh một cái: - Xí muốn người ta về tâm sự với mình mà anh không quên được Tú Oanh thì em hỏng di đâu hết. - Cho anh xin lỗi vì vô tình. . . Đừng giận anh mà. - Ừ được rồi. Nhưng Tú Oanh đi xa kể như chấm dứt. Từ nay nếu anh chọn em làm bạn thì chl biết có riêng em mới được à. - Được rồi. . . Mình đi nghen. Bốn ngày liên tục trôi nhanh, Cầm Giang ở lại miệt mài trong phòng. Lúc nào bên cạnh nàng cũng có Hùng Mạnh, ngoại trừ những giờ chàng kép hát bận phải di hát nên mớị tạm thời xa nàng. Hát xong là chàng quay về phòng ngay. Nếu như Tú Oanh ngây thơ hồn nhiên bao nhiêu và dòi hỏi chuyện ái ân như món lạ đầu đời, thì với cô gái mang tên Cẩm Giang đã mang lại cho Hùng Mạnh một làn gió mới lạ đầy hương sắc mà chàng ta chưa hề tìm thấy nơi bất cứ người con gái nào, kể cả các bà đã từng trải và từng có nhiều lứa con, nhiều lần thay dổi chồng hoặc thay đổi tình nhân. Hùng Mạnh gần như bị bùa mê thuốc lú, ở sân khấu mà tâm hồn gởi lại phòng với cô gái chl mới quen không quá 48 giờ. Cẩm Giang khác hẳn với Tú Oanh từ vóc dáng đến thân hình, nàng có một cặp dùi aà; Chắc nịch cộng với bờ mông tròn lẳn và cặp ngực thì to vun như hai quả núi. Nhớ lại ngay sau phút ban đầu gặp nhau ở nhà hàng Thiên Nam. Họ rủ nhau về phòng. Chính Cẩm Giang là người tấn công đầu tiên. Cửa phòng vừa đóng lại, Hùng Mạnh chưa kịp nói một câu, Cẩm Giang đã bá ngay lấy cổ chàng, nàng khép mắt hé mở bờ môi chờ đợi mời gọi: - Hôn em đi anh. Hùng Mạnh ép sát người chàng vào đôi vú êm êm nóng rực của cô con gái và cũng để tlm hương vị ngọt ngào nơi cặp môi trái tim hồng đào. Cả hai say sưa quấn quýt như đôi tài tử chính trong màn bạc, họ trao cho nhau bằng một nụ hôn dài vô tận. Nàng lần tay cởi áo và quần của Hùng Mạnh tuạt xuống, giọng nói dứt quãng thúc dục mời gọi: - Chơi em đi anh. . . Chơi cho em sướng đi anh. Hùng Mạnh khòm người xuống bế xốc con nhỏ trên tay rôi tiến thẳng đến giường. Vừa dặt nàng nằm xuống Hùng Mạnh nói: - Được rồi. . . Anh hứa đêm nay anh sẽ chơi cho em sướng, nhưng bây giờ thì chưa đến lúc. Hùng Mạnh bước chân đến tủ lạnh, chàng lấy ra mấy cục đá bỏ vào ly. Trở lại giường chàng nhìn lên thì đã trông thấy cô bé Cẩm Giang dang trần truồng như nhọng, một tay thì se núm vú, tay kia đang chà mạnh xung quanh lồn. Miệng nói ỏng ẹo: - Em nứng lắm rồi nè. . . Anh làm cái gì lâu vậy. Hùng Mạnh ngồi xuống bên cạnh Cẩm Giang, chàng để ly đá xuống chân giường. - Em khỏi lo. . . tụi mình chắc chắn sẽ có được một đêm khoái lạc. Nói xong chàng cúi dầu xuống bú lên vú con bé lia lịa, Hùng Mạnh rà lưỡi đi đến dâu thì chổ đó đều nổi gai nổi óc lên tới đó. Hùng Mạnh từ từ lòn ngón tay vô lồn con bé mà thọc ra thọc vào, khí con nhỏ chảy ra lênh láng làm ước cả mấy ngón tay chàng. Cẩm Giang sướng tê cả người, miệng lấp bấp rên rỉ: - Đã quá Thọc thêm ngón nữa đi anh. Sâu thêm nữa di anh, em sướng lắm. . . Trời ơi! Chết em rồi. Mỗi lần Hùng Mạnh rút ngón tay ra thì mỗi lần con nhỏ kêu la lên dữ dội, anh chàng vói tay xuống chân giường cầm lên tay cục nước dá bằng cái nút phén rồi thong thả nhét vào trong lồn con bé. Hùng Mạnh bước chân xuống giường chàng ngồi bẹp xuống kéo hai chân con nhỏ để lên vai rồi kề miệng xuống bú, hút hết những giọt nước dá đã tan hoà lẫn với những nước nhờn dang còn ứ dọng bên trong. Hùng Mạnh ngẫn dầu lên nói: - Tuyệt vời. . . Tuyệt vời. . . Sướng không em? - Vâng, em chưa bao giờ được sướng như hôm nay. . . Anh dáng yêu lắm. - Bây giờ mình lên thiên đàng nhe em. Nói xong Hùng Mạnh đứng dậy, con bé lăn qua nằm sấp xuống. Hùng Mạnh biết ý con nhỏ muốn mình chơi kiểu chó, chàng liền kéo hai chân con bé xuống đất, Cẩm Giang chỏng cái mông đít tròn trịa của nàng lên cao. Từ phía sau như một cái chài dăm tiêu to, dài đen thùi thụi chọt sâu vô lồn Cẩm Giang, hai tay bợ lấy mông đít nàng rồi nắc tới như vũ bão. Cẩm Giang rên rl hư hứ theo nhịp nắc của chàng. - Hứ. . Hứ. . . Uzm. . . Uzm. Hùng Mạnh vừa nắc vừa nói: - Đã quá. Sướng quá. . . nắc cho em điên luôn. - Nắc mạnh thêm đi anh. . . Hứ. . . Hứ. . . em không đau dâu. Mạnh nữa. . . Mạnh nữa đi. Cả hai người say mê lạc thú, họ chơi nhau từ trên giường xuống tới đất, kiểu nào họ đều cũng dều có thử qua, nhìn lên dồng hồ thì dã gần dến 5 giờ sáng, hiện giờ thì Hùng Mạnh đang nằm ngửa, hai tay chàng đang bóp vú nàng. Cẩm Giang trong tư thế ngồi chòm hõm trên người Hùng Mạnh, nàng nhón gót chân lên và đang lom khom cầm con cặc dể nhét vào lồn nàng. Cẩm Giang nắc cũng táo bạo không thua gì Hùng Mạnh, nàng sàng tới sàng lui rất điệu nghệ. - Sướng quá anh ơi. . . Sâu quá. . . Đã quá. Hùng Mạnh chồm người ngồi dậy, chàng kề miệng tới táp lia lịa lên hai núm vú Tú Oanh trong khi hai tay chàng lòn ra sau ôm ghịt lấy mông đít nàng kéo sát tới cho hai dương vật vào sát nhau. Không bao lâu cả hai người đều đưa nhau dến tột đỉnh của khoái lạc, họ la hét vang dội khắp cả phòng. Hùng Mạnh nằm ngã người xuống, Cẩm Giang nằm đè lên người Hùng Mạnh. Hai người ôm sát cứng lấy nhau. Cẩm Giang cười lên hi hí. - Anh thấy em với Tú Oanh, anh mê ai hơn? Hùng Mạnh thở hổn hển, ôm siết tấm thân trần mát như máy điều hòa không khí của Cẩm Giang mà dí mũi sát nơi khe hở giữa hai bầu vú vừa hôn vừa nói: - Anh trả lời cưng rồi đó. - Anh khôn thấu trời. Vậy mà nhỏ Oanh cứ khen anh hiền. - Hiền chớ dâu có cù lần. . . Đúng không? - Anh cũng khá lắm. - Em quá khen dấy thôi. Chứ anh thấy em cũng đâu có thua gì. Hùng Mạnh bất chợt đẩy người Cẩm Giang lên chàng hỏi: - Nè, anh hỏi thật. Vú thiệt hay Silicone vậy? Cẩm Giang chụp bàn tay Hùng Mạnh đặt lên bầu vú của cô, nàng thách thức: - Khám đi cha nội. Vú trời cho dó nghen. Em cần gì phải đi thẩm mỹ viện cho thiên hạ xài tiền giùm. Cô gái vừa nói vừa ấn mạnh hai bầu vú lên mặt Hùng Mạnh cười nói đùa giỡn: - Hí. . . Hí. . . Vú thiệt đó. . . Bú đi, bú nữa đi. Nhưng mà Hùng Mạnh còn sức lực dâu nữa. Sau màn thử sức sơ ngộ, chàng kép đã mệt phờ râu, nên cố gắng lật Cẩm Giang nằm qua một bên. Hùng Mạnh ngồi bật dậy, chàng muốn di tìm sự dễ chịu dưới làn nước của vòi sen. Vậy mà mới vừa đứng lên với tay ôm lấy quần áo thì đã bị Cẩm Giang đột ngột chồm người tới chụp lấy con cặc Hùng Mạnh bú một cách mê say. - Ô. . của quý của em. Cô gái thản nhiên sờ nắn, vuết ve, bú liếm trong khi Hùng Mạnh dứng thộn người ra như trời .trồng, hai dầu gối run lên lẩy bẩy, mặt chàng dỏ rần như trái gất chín, miệng lép nhép rên rỉ: - Thôi. . . đừng nữa em. . . tội nghiệp anh mà. Anh chịu thua rồi đó. Em muốn anh phải chìu em hơn nhỏ Tú Oanh nữa em mới chịu. - Thì. . . em cho anh tạm ngưng một chút nào. . - Nhớ nha. . . một chút thôi đó nghe. Và cũng chính dêm hôm đó Hùng Mạnh mới biết thế nào là "giặc cái" mới nếm dủ mùi dời mà chính chàng kép dâu ngờ một cô gái tuổi ngoài đôi mươi lại đạt tới mức nghệ thuật cao thủ như Cẩm Giang. Chàng ta xanh mét, sáng ngày tay chân rũ riệt, bưng tô phở có đến ba trứng gà đỏ au muốn không nổi. Cẩm Giang vừa đút cho chàng kép ăn vừa trêu chọc: - Ăn đi. . . Ăn dể lấy lại sức, lát nữa về còn chiến đấu tiếp nữa đó. - Bộ em muốn giết anh hã. - Bây giờ có trước mặt lại hõng chịu chơi còn làm bộ, mai mốt em di như con Tú Oanh ở đó mà tiếc. - Nhưng. . . Anh thiệt hết xí quách rồi mà. Hùng Mạnh vã mồ hôi có giọt ròng ròng. Chàng ta xưa nay nổi tiếng là con quỷ dâm dục số một. Thậm chí bà Tướng mỗi khi du dương với chàng ta ở Đà Lạt, có máy sưởi ấm cúng, có rượu nóng trợ lực và sâm hồi sức Vậy mà chỉ có ba keo dã xá dài chịu thiệp. Thế mà với cô gái đang tuổi xuân thì này, Hùng Mạnh cứ ngỡ sẽ bách chiến bách thắng, nào có ngờ chỉ vài ba hiệp chàng đã bị "nốc ao". Thật quê xệ và mất mặt anh hùng quá. Thế rồi vì tự ái và cũng bị lôi cuốn, Hùng Mạnh chiến đấu dến hết ngày thứ tư. Tối nay chàng kép bắt đầu thèm ngủ hơn là làm "nghĩa vụ" với Cẩm Giang. Chàng ta vờ lo ngại hỏi rào đón: - Cẩm Giang, em di chơi vắng nhà bốn năm ngày hỏng sợ ba mẹ rầy hoặc lo lắng, tìm kiếm sao? Con nhỏ đưa tay mân mê đầu vú Hùng Mạnh cười rũ ra, nheo mắt tinh nghịch, giọng cả tin chắc nịch: - Em khác nhỏ Oanh khác. Em đâu bị ba má kềm kẹp gì dâu mà anh lo. Em lớn rồi chớ bộ. - Vậy em hỏng sợ lỡ có bầu như Tú Oanh hả? Cô gái mở to đôi mắt đen nhìn Hùng Mạnh như một kẻ từ hành tinh khác xuống dịa cầu, cười khanh khách: - Anh có quê thật không hở hay dóng kịch giả nai với em. - Anh lo sợ thật mà. Nhất là em chớ nào phải anh. - Vậy thì cám ơn nghen. Tụi em đứa nào hỏng có thuốc, có vòng. Chuyện thai, bầu chỉ có tổ trác mới kẹt thôi. Hùng Mạnh thộn mặt ra. Chàng kép thừa biết là giới nữ nếu cần họ đều có bùa hộ mệnh phòng ngừa. Có điều cô gái này sao bản lãnh và tỏ ra chuyên nghiệp vậy Dù Cẩm Giang chẳng giống một chút gì "chị em ta đứng dường" cả. Chàng ta nghi ngờ dò xét: - Em nói eứ như dân nhà nghề ấy. Suýt nữa chàng kép vọt miệng dùng tiếng "đĩ" . May mà chàng ta kịp ngừng đúng lúc. Nhưng Cẩm Giang chỉ cười dòn, vẻ khiêu khích chọc quê Hùng Mạnh: - Nếu như đúng thì sao? - Anh không tin. Cô gái biết không nên vượt quá lằn mức nghề nghiệp chuyên môn, nên vờ ôm cổ Hùng Mạnh hôn trơ trấc lên mặt chàng ra vẻ xúc động pha chút buồn phiền: - Nếu anh dánh giá em thấp kém như vậy chắc chúng mình nên chia tay ngay. Em là sinh viên y khoa không biết mấy vụ đó sao dược. Hơn nữa em chưa muốn có con. - Còn Tú Oanh sao lại. - À, vì nó yêu anh thật sự. Hạnh phúc của nó là muốn có dòng máu của anh, hiểu không nào. Thôi mình bỏ chuyện đó đi. << Lùi - Tiếp theo >> chuyen sex THẾ GIỚI SEX

Bà Lớn Hồi Xuân 2

truyen sex Trang 2 trong tổng số 4 Đợi chiếc Toyota màu xanh thẩm của tên kép Hùng Mạnh vừa tách khỏi lề đường, Thu Đạm mau lẹ dẩy núm cần mở máy Solex vọt lên, lạng quạng ngay trước dầu xe. Hùng Mạnh hốt hoảng thắng xe lại, hắn mở cửa nhảy xuống, lăng xăng dựng xe lên, giúp cô gái đang ngồi bết dưới đường ôm chân suýt xoa rên rỉ: - Chúa ơi, ui da. . . đau quá! Hùng Mạnh càng quýnh quáng, thọc đại hai tay vào nách cô gái định xốc đứng dậy. Nhưng cô gái đỏ ửng đôi má, dẩy nẩy, hất tay chàng kép hát ra, vẻ mắc cỡ thẹn thùng: - Ông. . . ông làm gì vậy? - Dạ tôi làm nghệ sĩ. . . Tôi là kép Hùng Mạnh. - Hỏng phải. . . Tôi hỏi ông làm gì kỳ cục vậy. Khi không ôm người ta hà. Kép Hùng Mạnh ngớ mặt ra, cười hì hì khi đã hiểu thái độ hấp tấp của mình gây hiểu lầm. Chàng ta lấp bấp bào chữa: - Chết. Cô hiểu lầm rồi. Tôi tưởng cô. . . - Tưởng gì nữa. Hỏng đỡ người ta dậy hả. Gãy chân người ta rồi nè. Ui da đau quá hà. Giọng nũng nịu dễ thương của cô con gái càng gây cho chàng kép hát ra vê quýnh quáng, bối rối như gà mái mắc đẻ, dưa tay ra lại rụt về chưa biết phải đặt nơi nào trên người cô gái. Như thông cảm nỗi khổ tâm khó xử của chàng kép, cô gái cười xòa, đưa hai tay ra: - Tay nè, đỡ em dậy đi. . . Người ta nhìn kìa. Được lời như cởi mở tấm lòng, Hùng Mạnh hối hả nắm hai bàn tay nàng kéo đứng lên. - Ái, Ui da đau. . . Anh nấm gì chặt vậy, đau tay em rồi đó thấy chưa, - Dạ. . . xin lỗi. . . tôi, tôi vô tình thôi mà. Phụ đưa cô gái vào lề , Hùng Mạnh trở lại dắt chiếc xe Solex vô dựng bên cạnh, ngồi thụp xuống vén ống qnần cô gái một cách thật tự nhiên. Cô ta vội rút chân về miệng la lên bài hãi: . - Anh làm gì kỳ cục vậy? Hùng Mạnh ngẫng mặt lên cười: - Xem coi chân cô có sao không. - Xí, vô duyên. Tự nhiên lại dòi xem chân người ta ái da đau quá. Hỏng biết đâu, bắt đền em di. - Đltợc rồi, được rồi. Nhưng cô cho tôi coi chân cô bị thương chổ nào cái đã. Cái anh này. . . lì ghê à nghen. Sao cứ đòi coi chân người ta hoài vậy. - Tôi chỉ muốn lo cho cô thôi mà. Cô gái cười khúc khích, chớp mắt liên tục, vẻ ngây thơ reo lên: - Ủa, anh là nghệ sĩ Hùng Mạnh phải không? - Dạ, thì lúc nãy tôi có xưng tên với cô rồi. - Ai biết. Tại đau quá em đâu có nghe. . . Thôi anh đi đi. - Ủa, cô không bắt đền tôi nữa sao? Cô gái không trả lời mà lại bất giác khom người xuống kéo ống quần dài trắng lên quá gối phơi bắp chân trắng nõn nà hấp dẫn dến dổi chàng ta nhìn không chớp mắt. Vết thương chl trầy chút ít chẳng đến nỗi phải di nhà thương. Cô gái vẫn hít hà kêu rát và chợt nhìn thấy Hùng Mạnh lỏ mắt trân trối ngó bắp chân mình, cô dỏ mặt ngúng nguẩy: - Làm gì mà nhìn người ta dữ vậy. Hùng Mạnh ngượng nghịu, ấp úng chữa thẹn: - Tại vì chân của cô trắng như bông bưởi vậy đó. - Thôi di dừng có nịnh đầm. Em mà nhầm nhò gì. Anh là kép hát danh tiếng thiếu gì là bạn gái. Vẻ khiêm tốn, tủi thân của cô gái lại càng gây cho Hùng Mạnh nỗi kích thích ham muốn. Chàng ta láy mắt tình tứ, lẵng lơ cười dòn, tán tỉnh: - Không đâu, Anh. . . Tôi nói thật mà. - Xưng anh có sao đâu. Bộ anh không đáng tuổi anh hai em sao. - Vâng, anh nói thật dó. Chưa bao giờ anh nhìn thấy một cô gái nào có nước da trắng hồng và cặp giò đẹp như em cả. - Xí đừng có xạo quá anh hai ơi. Cho em xin hai chữ bình an đi. Nghe giọng dí dỏm, nủng nịu của cô gái càng làm cho Hùng M.ạnh bị kích thích tính chinh phục hiếu thắng thêm hơn. Chàng ta quyết phải đưa con nhỏ này sa vào mê hồn trận: - Em không tin có nghĩa là xem thường anh đó. À, em có thể cho anh biết cao danh quí tánh được chứ? Cô gái mĩm cười nói: - Dạ, Em tên là Tú Oanh. Nói xong, cô gái liếc Hùng Mạnh một cái bén ngót càng đưa chàng kép hát rơi vào nỗi thèm khát, muốn chiếm đoạt cô gái làm "bồ nhí" của chàng. Bữa cơm trrưa trôi qua suốt hai giờ đồng hồ, mà cả chàng kép IIùng Mạnh và Tú Oanh vẫn chưa thấy đủ dể phơi bày tâm sự. Hùng Mạ nh càng lúc càng thấy chính chàng ta dã bị cô gái thu hút cả tâm hồn lẫn thể xác. Nhất là khi dược biết Tú Oanh là con của một bác sĩ danh tiếng chuyên khoa lao phổi, có đồn điền và trại hoa ở Đà Lạt. Đang nghĩ hè và về Sài gòn để thăm bố mẹ, sáng nay Tú Oanh định đi Lê Lợi mua sách. Vừa đến sở rác Nguyễn Cư Trinh thì bị Hùng Mạnh suýt gây tai nạn. Hùng Mạnh say sưa uống vào lòng từng câu nói nghe êm ái như lúc chàng đang ca bài Trăng Thu Dạ Khúc. Bữa cơm Nhật cũng qua. Tú Oanh có vẻ quyến luyến khi chia tay tạm biệt Hùng Mạnh, người anh mới quen mà dã kết nghĩa mặn nồng: - Thôi, em xin phép anh về nhé. Đi lâu quá ở nhà mẹ em lo lắm. - Khi nào anh mới được gặp lại em. - Gặp em chi vậy? Hùng Mạnh bất ngờ nắm bàn tay nhỏ nhắn của Tú Oanh nâng lên môi hôn nồng thắm, giọng nói gần như đang diễn xuất trên sân khấu: - Oanh ơi, từ lúc mới gặp em là anh đã cảm thấy yêu mến em ngay lập tức. Oanh~ em có bằng lòng cho phép anh được làm một người anh thân thương được không? - Thì nảy giờ em đã bằng lòng di ăn với anh, bộ chưa dủ dể anh hiểu là em rất cảm mến anh sao. - Thật vậy sao. . . Nếu vậy làm sao anh có thể gặp lại em. Ngày mai nhé. Ư cho ạnh mừng đi Oanh. - Cũng được. - Con cám ơn Trời, cám ơn Chúa. Còn em bộ anh chê rồi hả. Sao em cho anh gặp mà hỏng cám ơn em. - Ồ anh cám ơn em nhiều hơn tất cả. Em là hạnh phúc tương lai của đời anh mà. Oanh, em biết lúc mới gặp em anh đã. - Em hỏng tin dâu. Mà thôi, mình đi về đi anh. Hùng Mạnh cho chiếc Corona từ từ dừng vào bãi đậu trước sân khách sạn Thiên Phước nằm ở khu vắng vê thuộc khu Lăng Cha Cả. Chàng ta hí hửng, hãnh diện đưa đượcc Tú Oanh đến đây sau gần một g;iờ thuyết phục cô bé lúc còn ở quán Ba Trái Táo. Tú Oanh vẫn ngồi lặng thinh ở băng ghế, sẽ liếc ánh mắt quan sát thái độ của Hùng Mạnh, môi nở nụ cười kín đáo, rồi lấy lại vẻ lạnh lùng lúc chàng kép vòng qua mở cừa mời: - Nào, xuống đi cưng. Vô dây chơi với anh một lát rồi anh đưa về. - Bộ anh ở chổ này sao. - Ừ anh thích thuê phòng ở cho yên tĩnh. Về nhà anh không chịu được, nhất là sau mỗi đêm hát xong. - Em sợ quá, đêm khuya lỡ có gì chắc em chết quá Em nói gạt ba mẹ là đi dự sinh nhật con nhỏ bạn. Chàng kép hát liết nhìn vào cái gò ngực trắng phau phau aang phập phồng theo hơi thở nàng, chìèc rốp xc cao qua khỏi dầu gối để lộ ra cặp đùi và làn da mịn màn tươi mát trông rất ư là hấp dẫn, khiến Hùng Mạnh thèm khát dục tình lên dến mức cao độ. Chàng ta muốn gục chết ngay giữa hai bờ khe thung lũng tình yêu lồ lộ dưới cái cổ no tròn của cô gái, cũng như chàng muốn dăm dầu tự tử vào ngay giữa hai bờ háng của Tú Oanh. Hùng Mạnh nuốt ực chút nước bọt dang nghẹn nơi cổ, chàng cố nở nụ cười trấn an Tú Oanh: - Không có gì mà em phải sợ cả. Nói xong chàng kép liền nắm tay Tú Oanh kéo nàng rời khỏi xe. Cô gái vùng vằng chưa chịu dứng lên , bất ngờ bị sức lôi mạnh ngã chúi vào ngực Hùng Mạnh. Cặp vú mềm mại, âm ấm cọ sát da thịt quyện .. lẫn hương tóc thoảng mùi thơm nước hoa ngọt ngào đã làm chàng kép ngất ngây rạo rực ôm chặt cô gái vào trong vòng tay. Hùng Mạnh táo bạo ghé xuống tìm môi Tú Oanh hôn thật nhanh. Con bé dẫy nẫy, né tránh quờ qnạng, xô đẩy mặt Hùng Mạnh ra nhưng rồi cũng bất lực chấp nhận nụ hôn đắm đuối của chàng. Mấy phút sau, Tú Oanh mới tách rời được khuôn mặt của .Hùng Mạnh, nàng đưa tay lên lau miệng phụng phịu, nũng nịu lẫy hờn: - Hỏng biết đâu, bắt dền em đi, anh ẩu quá hà. Hùng Mạnh cười khanh khách, bất ngờ bế bỗng Tú Oanh lên, vừa di vào khách sạn vừa ghé tai cô gái thì thầm: - Lát nữa lên phòng anh sẽ bắl đền cho. Không, không. Em không chịu đâu. Em về, thả ra em về. Mặc dù nói như thế nhưng cô gái không có vẻ gì muốn về cả vì cô vẫn để yên cho Hùng Mạnh bế thẳng lên thang lầụ trước tia nhìn như quá quen thuộc cảnh đó đối với nhân viên dang làm việc tại khách sạn. Anh dừng lại trước cửa phòng số 18 và đặt nàng xuống, sờ soạn túi áo dể tìm chìa khóa. Tú Oanh cúi đầu vẽ như bẻn lẻn ngần ngại. Hùng Mạnh nói: - Vào trong di em. Đóng ập cửa phòng lại, Hùng Mạnh còn cẩn thận thọc chìa vào ổ khóa vặn mấy vòng và dể luôn chìa. Anh chàng không muốn bất kỳ dôi mắt tò mò nào ghé vào để xem trộm. - Em cần uống gì trong tủ lạnh có sẵn tất cả. Nếu em muốn ăn phở hay bánh mì anh sẽ gọi bồi phòng đi mua cho em. Tú Oanh bỗng nhiên trở nên bạo dạn hẳn. Con bé nhoài người nằm xuống giường, cười khúc khích ngoe nguẩy nói: - Em hỏng ăn gì cả. Em nhìn anh đủ no rồi. Hùng Mạnh thấy cái dáng nằm thật khêu gợi, mời đón của con bé. Nhất là hai gò ngực Tú Oanh luôn nhấp nhô như những cơn sóng gợn thúc dục chàng ta không còn dủ sức để đóng kịch dạo đức nữa. Vứt thật nhanh cái áo vét xuống ghế sa lông, Hùng Mạnh phóng mình lao luôn ngay xuống giường dè lên thân hình bề nhỏ đầy sức gợi cảm cuốn hút của nàng. Chàng kép say sưa tìm môi nàng hôn một lần nữa thật say đắm. Tú Oanh ú ớ rên khe khẻ, hai mắt khép liền như đê mê tận hưởng giây phút thần tiên. Cùng lúc, Tú Oanh càng siết chặt thân hình rắn chắc của Hùng Mạnh trong khi chàng kép đang lần tay dề cởi hết những gì đang làm vướng bận tay chàng. Chl trong phút chốc người nàng không còn được mãnh vải che thân. Tú Oanh có dược một cặp vú trắng nõn nà, căn tròn mềm mại, hai đầu vú hình miệng dĩa, xung quanh núm là một vòng hình tròn màu đỏ hồng. Chàng nhìn không chớp mắt vào cặp vú cùng suýt xoa khen ngợi: - Tú Oanh. . . Vú em. . . dẹp quá. Hùng Mạnh gục ép sát mặt xuống hai bẫu vú hôn trơ trất, thậm chí dã cắn mạnh làm cô gái dẫy dụa, oằn người đấm lên lưng chàng kép liên tụe cùng giọng thổn thức lạc điệu hẳn đi: - Anh. . . đau em. . . đừng anh. Chờ một lúc sau không cờn nghe tiếng ú ớ của Tú Oanh khi môi nàng đã bị khép kín bởi nụ hôn tham lam của Hùng Mạnh. Càng lúc càng tiến xa hơn kép Hùng Mạnh lần tay cởi tuột chlếc quần chàng xuống rồi nói: - Tú Oanh, cho anh tết cả nhe em. - Anh. . . kỳ quá ... coi kìa... Hùng Mạnh như con ác thú trước miếng mồi ngon. Chàng đã bị cơn khát dục bốc lên tận đến óc thì đời nào lại buông tha con nhỏ. IIùng Mạnh ôm ghì chặt lấy Tú Oanh đè lên người con nhỏ, mồm chàng lảm nhảm như kẻ mắc bệnh tâm thần: - Tú Oanh! Anh yêu em. . . anh muốn chơl em. Cùng lúc giọng nói bị đứt quãng, hơi thở dồn dập, Hùng Mạnh hôn như mưa lên hai gò vú của Tú Oanh như không còn sống được nếu chàng ta không đặt môi vào những chổ kích thích tình dục của con gái. Tú Oanh uốn éo thân người, rên rỉ, oằn oại như đang biểu diễn vũ khúc á Rập~ càng kích động cơn thèm khát tình dục chiếm đoạt của Hùng Mạnh. Hùng Mạnh ấp mặt lên hôn hít, rên ư ử như chó dộng tình tháng tư. Trong lúc Tú Oanh vẫn như trong trạng thái oằn oại, đam mê, hai tay bấu chặt lấy bờ vai của chàng, liên tục hít hà khe khẽ kêu rên từng lúc: - Uzm. . .Uzm. . . Anh ơi. . . em chết mất. Và rồi Hùng Mạnh cũng đạt dược đến mục tiêu cuối cùng khi tấm thân trắng ngần như hoa cau, hoa bưỡi của Tú Oanh nằm phơi trần trên làn vải giường xanh dịu. Nàng khẻ lên tiếng: Thôi đi anh. . . đủ rồi. - Anh yêu em. . . anh sẽ yêu em mãi mãi. Cho anh chơi nghe em. . . anh chịu hết nối rồi. Em chết mất. Ba mẹ giết em mất anh ơi. - Không có gì đâu. Em đừng sợ - Ui da. . . kìa anh. . . chết em rồi. Dĩ nhiên, ở vào giai đoạn cuối cùng của màn say đắm tình ái yêu dương của đôi trai gái thì làm sao ai còn đủ sức dể ngăn chặn quả cấm cám dổ. Hùng Mạnh le chiếc h~ỡi dài sọe rà rà xung quanh núm vú con bé rồi từ từ liếm dài xuống tới chiếc mu cao ngời ngợi của con bé. Tú Oanh giờ có muốn không thì cũng không dược rồi. Hùng Mạnh dưa tay xuống bóp lia lịa vào lồn nàng, chàng lắc dầu tặt lưỡi nói: - Mu lồn em. . . đẹp quá. . . cho anh được cái hân hạnh âu yếm nó nhe em. Chàng không đợi con nhỏ trả lời, như một con quỷ râu xanh, cứ nhè ngay cái hột le con nhỏ mà nút nghe rột rột giống như ai dang ăn món óc len xào dừa vậy Tú Oanh nhỏng cái mông đít lên thật cao hẫy lên hẫy xuống, miệng rên rỉ không ngừng. - Chết em rồi. . . nứng quá đi anh ơi. Hùng Mạnh thấy con nhỏ dã nứng lên tới chỉ rồi thì còn chần chờ gì nữa. Con cặc dầy gân guốc đã cương cứng ngấc tự bao giờ, nó đang ngóc lên ngóc xuống chuẩn bị cho cuộc chiến sắp sửa dến giờ khai quả Hùng Mạnh nằm dè lên người Tú Oanh tay nắm ..chặc lấy con cặc rồi chàng nhẹ nhàng nhét nó vào lồn con bé. Hai chân Tú Oanh từ từ dang rộng ra, hai tay thì bám chặt xuống giường, miệng nói run rẩy: - Nhẹ nhẹ nha anh. . . Em sợ lắm. - Hõng có sao dâu. . . Anh chơi nhẹ mà. Hùng Mạnh nắc thật nhẹ nhàng, thật êm ái. Nước dâm thủy trong lồn nàng rỉ rả tuông ra , tạo thêm phần trơn tru khiến cho việc ra vào của hai dương vật thêm phần dễ dàng hơn. Tuy thằng nhỏ chưa được vào sâu bên trong nhưng cũng đủ cho con bé chết mê chết mệt. Đầu con bé lắc qua lắc lại rên rỉ: - Uzm. . . Uzm. . . Sướng quá. . . Đã quá. . . Ui da chết em rồi anh ơi. - Sướng lắm hở em. . . Em chịu đựng thêm chút xíu nữa đi, anh ấn nó vô sâu thêm chút nữa là xong ngay. Nàng vâng lời nhắm ghì đôi mắt lại, hai hàm răng cắn chặt lấy nhau, và khẻ gật đầu thật nhẹ trong khi hai tay lo bấu chặc xuống giường để chuẩn bị chờ đợi cho cuộc tấn công vào lòng địch. Người Hùng Mạnh mồ hôi đổ ra như tắm. Mỗi lúc chàng ta càng ấn mạnh và nhấp sâu vô thêm. Có lẽ vì con cặc của chàng quá to nên con bé hình như chịu không thấu. Một tiếng "ót" từ bên trong tử cung con bé vang vọng ra, nhìn lại thì thấy con cặc của Hùng Mạnh đã lút cán vào bên trong từ lúc nào. Tú Oanh la hét lên dữ dại. - Ui da. . . Đã quá. . . chết em rồi. - Đau không cưng? - Em chịu được mà. . .nắc tiếp đi anh. Tú Oanh chóng cùi chỏ lồm cồm ngóc dầu dậy, nàng muốn tận mắt nhìn thấy hai dương vật giao hợp cho đã lòng tò mò của nàng. Con bé trợn mắt nhìn chăm chú say sưa khi con cặc của Hùng Mạnh nó cứ liên tục thục ra thục vô nhanh như tia chớp. - Uzm. . . Uzm. . . Sướng quá. . . Ui da. . . - Coi cho đã đi em. - Vâng. . . em đang nhìn nó đây, chơi thật lâu nhe anh. . . em muốn nhìn hoài cho nó đã. - Đã quá . cưng ơi, nắc phụ anh đi em. . . Hứ. . .Hứ. . . anh mệt quá~ . . sướng quá. - Uzm. . . Uzm. . . bóp vú em đi anh. . . em nứng quá anh ơi. . . se đầu vú em đi anh. Bổng dưng Hùng Mạnh dừng lại. Chàng ấn con cặc thật sâu vào trong tử cung nàng, mặt mài nhăn nhó như con khỉ đột: - Ứ . ứ. Anh dằn hết nổi rồi. Anh ra đây. . .Sướng quá. . . Ui da đã quá. ~ . . . Căn phòng máy lạnh như chẳng hề có lấy âm thanh nào khác ngoài hơi thở hổn hển dồn dập và giọng nức nỡ, rời rạc của hai cơ thể nam nữ xoắn chặt nhau như giây neo tàu. Cô bé bỗng hiện hình như một con hồ ly tinh hóa thần, kêu la lên oai oái: - Đừng... đừng ngừng anh. Coi kìa. . . Em chưa xong mà. . . Chơi nữa đi anh, sau tự nhiên lại ngừng vậy Em chưa dã nứng mà. Tú Oanh nắm lấy con cặc của Hùng Mạnh, nàng xô người Hùng Mạnh nằm xuống rồi hả hốc miệng ra bú liếm lên con cặc dang nửa xìu nửa ểnh của Hùng Mạnh trong khi Hùng mạnh thì hết xí quách nằm sãi tay không còn biết trời trăng là g;ì. Tú Oanh đã trổ hết các ngón nghề của một kỵ binh trên giường nệm, dã mang lại cho Hùng Mạnh nỗi khoái lạc như lạc vào cõi thiên thai hnyền thoại. Chỉ đến ngày thứ năm sống cạnh Tú Oanh, chàng kép hát hầu như phờ phạc, hát chẳng còn ra hơi, hai mắt lõm sâu, tóc tai rũ rưỡi và rồi chính chàng ta đành xuống nước năn nỉ con nhỏ: - Sau đêm nay có lẽ chúng ta tạm thời chia tay ít lâu nghen cưng. - Tại sao? Anh chán chê em rồi phải không? Không phải vậy dâu. Anh thề với em, anh vẫn yêu em mãi. - Vậy tại sao anh xa em? Hùng Mạnh dúi đầu vào hai bầu vú ấm áp của Tú Oanh mà thú nhận: - Chỉ vì anh hết cả sức lực, không còn hát được nữa, không còn tập tuồng hăng hái như trước mà đau khổ nhất là. . . anh không kham nổi sự đòi hỏi của con vợ già ở nhà em ơi? Tú Oanh cười rúc rích, con nhỏ ôm ghịt đầu Mạnh Hùng ép sát vào giữa hai gò ngực của mình rồi thỏ thẻ như ru con: - Vậy thì mình hãy yêu nhau lần chót đi anh, Ai biểu tại anh. . . dạy em chi cho em ghiền rồi đó. Nhưng Hùng Mạnh đã bất ngờ vùng dậy, nhảy khỏi giường mặc vội áo quần vào vừa nói nhanh như sợ dể lâu sẽ không còn đủ can đảm nữa: - Thôi. . . Đêm nay em tha cho anh sống đi. Tú Oanh nói tiếp: - Một cái cũng không dược nữa à. - Anh thèm ngủ lắm rồi. Anh hết xí quách, lỏng xương bánh chè rồi nè! Tiếng Tú Oanh cười dòn dã vang lên lanh lãnh trong dêm vắng trong khi anh chàng kép mở cửa bỏ chạy lấy người... << Lùi - Tiếp theo >> chuyen sex THẾ GIỚI SEX

Bà Lớn Hồi Xuân 1

truyen sex Trang 1 trong tổng số 4 Tác Giả: Kiều Diễm My Tuyết thảy gói Salem lên bàn, rút cái zippo Made in Japan mạ bạc bóng loáng, đưa hai ngón tay điệu nghệ búng đánh tách một cái, ngọn lửa xanh lè phụt lên, nàng ngửa mặt lên châm đốt điếu thuốc, phun làn khói cuộn tròn thành từng vòng tròn, tiếp nhau bay bay lên trần nhà, ném cặp giò mang đôi "bốt đờ sô" cài giây kéo, nâng ly rượu ực một ngụm dài, lật mu bàn tay quẹt ngang miệng, buông thỏng một câu "hắc ám:" - Ê, Thu Dạm, mày tính sao cái vụ con Mai chích chòe? - Tính cái con mẹ gì nữa cho mệt óc. Luộc kỷ nó chớ sao. Cái ngữ "pêđê cột buồm" với tao thì di chỗ khác chơi. Thu Đạm vừa nâng tô bún riêu bà cả đọi húp xùm xụp nhtt tàu xúp lê, vừa nhai tóp tép miếng sụn giò heo mà vẫn nói lúng búng trong mồm. Nãy giờ lẳng lặng phun khói tàu hỏa quen híp mắt phê lờ đờ, thả hồn làm thơ, vụt ngồi chồm dậy trợn cặp mắt trắng dã oang oang cao giọng: - Tổ mẹ nó cái băng "Bẹc Cà Na" dó xứng dáng gì mà mày đòi hlộc cho dơ nồi. Theo tao hả Vẽ bản đồ Côngô trên mặt nó. Ô kê? Cô ả vừa nói vừa phát họa cử chỉ gạch dọc ghạch ngang xéo dài mấv nét trong khoảng không trước mặt. Tuyết cười lục khục trong cổ họng, quơ chân xủi cho Nga Qnắn một cái dan điếng, rủa: - Mẹ nó. . . nhỏ công chúa Phi châu này nói ngon lành đúng hiệu bà Lang trọc quá la. Ê nói mà dám chơi hông mày? - Mày khi dễ con nầy vừa thôi chứ. Chưa chắc con nào sợ con này à. . . Thử nhào dzô thì biết chứ gì. - Ô kê, chừng nào nói đi. Tao hứa mày thi hành công vụ xong "qua" sẽ tặng em một chầu tái nạm cầy tơ ngã ba ông Tạ. Nghe Thu Đạm hứa rủ đi ăn thịt chó, Nga Quắn bịt mũi xí dài một hơi, nàng rùng vai lắc đầu nguầy nguậy: - Thôi, thôi. Cái món cầy tơ cầy mập hẩu xực của mày gởi qua cho thằng Bob thầy Tăng thưởng thức đi. Tao thì xá dài, rút lui có trật tự dó em ạ. Chỉ mới nghe mùi mắm tôm là tao đã nôn rồi. - Vậy mà tự xưng dân chơi. Mày đúng là dân chơi cầu ba cẳng thôi nhỏ ạ. Mày hỏng nghe mấy thằng cha ca sĩ ngâm nga "Sống trên đời ăn miếng dồi chó. Thác xuống âm ty biết có được ăn." nghe chưa em Tuyết vừa nghe Thu Đạm trổi giọng ngâm thơ xây cá nại, nó bật cười dòn tan, đá lông nheo một phát với con Nga Quắn: - Dồi chó thì con Thu Đạm nó khoái nhậu, còn Nga Quắn thì chỉ mê dồi Tây, Tàu, Ma Ní, Mỹ đen thôi hà. Đúng không nữ quái rừng xanh? Nga Quắn dẫy nẫy tru tréo: - Ê chơi xỏ bà dừa thôi nghen. Tao mê dồi tụi nó rồi thì sao. Thu Đạm như chợt nhớ chuyện gì, nó la ong óng: - Thôi bỏ mẹ rồi. Tính sổ lẹ lẹ lên di Tuyết. Mày quên chuyện gì rồi hả? - Cái gì thì nói mẹ nó ra cho rồi. Cứ ởm ờ hoài tao chán mày bỏ mẹ. - Hôm qua băng Thanh Tà Lỏn hẹn mình 9 giờ đằng Chân Trời Tím. Mầy quên rồi sao? Nga Quắn vỗ dùi Thu Đạm một cái. Con nhỏ hét lên, rủa: - Tổ cha mày, Mầy cái kiểu gì kỳ cục vậy, dau thấy mẹ luôn hà. Con này hở cái là la làng lên bài hãi. Sao mỗi lần thằng Tony Đá nó tẩn kỹ, mày hỏng la giùm cái. - Ê, ê Hỏng có móc họng nghen Tuyết lừ mắt hai nhỏ bạn gắt giọng vẻ đàn chị: - Mày nhắc vụ Thanh Tà Lỏn hẹn mình vụ gì. Thu Dạm nó làm ra vẻ quan trọng: - Vụ bà tướng Hoa Tình Thương cần tụi mình chỉnh trang sắc đẹp con nhỏ cha căng chú kiết nào đó tao chưa nắm vững gia phả. - Ô kê. Vậy thì đi liền còn chờ gì nữa. Dì Mười ơi, bữa nay à la ghi nghen. Cuối tuần tụi em sẽ giải quyết cho dì. Dứt lời con Tuyết đứng lên rời bàn trước tiên. Thu Đạm, Nga Quắn mồm vẫn còn ngậm tăm xỉa răng lục tục đi theo. Nhưng ba đứa con gái thuộc băng "Nữ Kê Hảng Phân" mới đến cửa quán từ ngoài một gã con trai áo quần Jean bằng da, cổ dong dưa sợi dây chuyền bạc dài tận rốn bước vào vừa trông thấy nhóm tam nương, gã cltời nham nhở~ xổ một tràng tiếng Đức ba rọi: - Hế lô. Ô kê sa lem. Hao đu du đu? Nga Quắn thấy hai bạn nhăn mặt ngó lơ vẻ cầu cao. Nó không nỡ làm bể mặt chàng khứa nên cười giã lã dáp lễ: - Ô kê. Năm bờ oan. Du du đâu ai đu theo. No sì ta hoe. Ba cô gái vụt cười rộ lên cứ như bị ai cù léc vào nách không bằng, rồi bỏ đi nhanh ra chỗ gởi xe. Gã con trai cay cú nói: - Xin lỗi, tụi này đang bận. Hẹn dịp khác nha.. Gã con trai nhanh chóng moi xấp giấy Đức Thánh Trần dày cui phẩy phẩỵ trước mặt tam nương, nheo mắt xì tin, vẻ đắc thắng: - Ví dụ như mấy Đức Thánh Trần này cần nói chuyện với chư vị thì sao? Thu Đạm tự ái, vẫu môi lên tiếng: - Đô Mẽo biết tụi này ô kê chưa. Đức Thánh Trần để dành đàn anh thờ bà xã nghen. Nó vừa dứt lời xong, hai nhỏ bạn bật cười nghặt nghẽo, mặc thiên hạ đi ngang qua nhìn ngó. Tiếng máy xe nổ dòn. Cả ba phóng vút mất dạng, bỏ mặc gã con trai đứng ngẫn tò te, mặt thộn dài ra ấm ức, mà chẳng làm gì được ba em nhỏ. * * * Quán Chân Trời Tím khuất mình sau vườn cây kiểng, góc ngã tư Lê Quí Đôn và Ngô Thời Nhiệm, nổi tiếng nhờ món cà phê lá bàng với bánh xu xê của bà giáo Thủy. Nhạc disco mê ly khách tha hồ nhót thoải mái. Sở dĩ các băng trai gái khoái dóng đô là nhờ kín đáo yên tĩnh, eác cặp tình nhân thả giàn tâm sự. Thanh Tà Lỏn mặt đỏ gấc. Đống chai "33" nằm nghiên ngã như nhửng thây ma thối. Gã ngã dài người dựa ngữa ra bờ ghế, mắt nhắm nghiền dê mê rít từng hơi thuốc lá một cách khoái đã. Chợt bên tai giòng một cô con gái cười trong vắt từ ngoài ngõ vọng vào. Gã mở hé bờ mi nhìn ra. Đúng là băng Tam Nương Cầu Cỉlong dang tìm chổ để dựng xe. Họ nói cười như chổ tha ma hoang vắng, làm cho vài cặp đang lâm phút mê ly bị động ổ phải hối hả chỉnh đốn áo quần xốc xếch, nút áo bật tung, phơi vú, hở bụng là chuyện bình thường. Gã vội đứng lên cho phải dáng ga lăng, mời ba cô gái ngồi. Chưa chi con Nga Quắn dã lách chách mở mồm khai pháo: - Dường như chư vị dang thất tình một em nào hay sao mà tu 33 như rồng hút nước vậy. Con Tuyết lừ mắt lườm nhỏ bạn: - Sì tốp giùm cái coi. Thanh Tà Lỏn cười ruồi ra dáng đàn ông phớt lờ chuyện đàn bà con gái đa sự, gã hất mặt: Mời uống gì gọi đi. - Ô kê. . . Beer 33. Cả ba cô gái cùng phát ngôn một lúc. Thanh Tà Lỏn vẫy tay ngoắc người phục vụ dến gọi thức uống xong, gã nín lặng dường như không hề biết có ba người con gái đẹp trước mặt. Ngồi một lúc mà thấy Thanh Tà Lỏn chưa chịu hé miệng, Thu Đạm nóng nảy đớp chát luôn: - Ê toa. Bộ hẹn tụi moa lại đây làm kiểng cho toa trồng cây si hả? Thanh Tà Lỏn vẫn lim dim, trả lời cụt ngủn: - Suỵt, chờ chút. Đợi cho người phục vụ dặt các thức uống lên bàn rồi quay đi, Thanh Tà Lỏn mới chồm tới gần ba cô gái vẽ bí mật: - Cớm dó mấy mẹ. Phun vừa thôi, kẹt cả dám à. - Vậy mà nó hẹn tụi này nơi đây hả? - Còn gì an toàn hơn ở cái chổ có cớm "bảo vệ" Nói xong gã cười lớn đắc ý. Con Tuyết nín thinh từ lâu, phút giây này nàng ta chẳng nói dược bèn nổ luôn một tràng: - Toa hẹn tụi moa vụ bà Tướng thế nào. - Thì uống đi đã. - Uống thì lúc nào chả dược. Tụi moa còn áp phe khác nữa chớ. - Ô kê. Thế ba cô nương có biết kép Hùng Mạnh không nào? Nga Quắn xỏ mồm vào: - Moa còn lạ gì cha nội đó nữa. Thu Đạm dập vai bạn một cái, gất: - Nhỏ này chưa gì khai bén thành tích "bất hảo" của người ta rồi. - Tụi mày thích cải thì đi chổ khác chơi, để người lớn nói chuyện. - Xí, làm như mày chị hai tao không bằng. Thanh tà lỏn chề môi quát: - Mấy bà làm ơn đóng cái miệng cho em nhờ tí. Bây giờ Làm ăn hay cảí giống hả? - Nè, nè hỏng có móc họng à nghen. - Thôi, tao can mày di Nga . Mầy nín, ngồi im nghe bằng hữu thuyết trình kìa. Thanh Tà Lỏn dược vuết ve tự ái, gã tươi rói mắt nhưng cố làm ra vẻ trịnh rọng, hắng giọng: - Bà Tướng vốn là chổ tình nặng, nghĩa sâu với Hùng Mạnh, nhưng thằng khứa quen tật đóng tuồng cải lương thay đào như cơm bửa. Bởi vậy bà Tướng nổi máu Hoạn Thư. Thu Đạm bộp chộp chận lời Thanh Tà lỏn: - Muốn độp tình dịch một phùa chớ gì? - Chuyện dó thuộc về màn hai. Màn một bà Tướng muốn cho thằng khứa bò lếch bò càng mới đã nư giận. - Nếu thế thì việc của toa chớ sao cần đến tụi chân yếu tay mềm này. Thanh Tà Lỏn chậm rãi nâng chai bia lạnh tu một hơi quạt mồm câu giờ vì gã biết đám thính giả đang nóng ruột muốn nghe gã bật mí: - Hì, hì. Đâu phải bà Tướng thuê bọn mình đánh đấm gì đâu. Dời nào bà Tướng "vũ nử" như vậy. Bả cần hạ "đo giường" khứa mà. - Trời đất. Đòn độc thủ hết xẩy. Nga Quắn buột miệng kêu lên. Con Tuyết cũng bị hấp dẫn với câu chuyện của Thanh Tà Lỏn. Nàng ta cười khúc khích, đá lông nheo làm điệu, hỏi lớn: - Hấp dẫn à, rồi sau nữa - Còn thế nào nữa. Bà Hoạn Thư muốn làm cho khứa kép xụm bà chè để hết thượng mã đề thương với bất kỳ em đào nào khác. - Ủa, vậy bà Tướng làm sao ăn nem? Các toa thắc mắc làm gì chnyện dời tư của người ta, chuyện trước mắt là có ô kê không chứ? - Ô kê cái rụp. Nhưng còn tụi moa sẽ diễn xuất vai tuồng gì? - Thì moa dã nói toạc nó ra rồi còn gì. Tụi toa có nhiệm vụ đóng vai "Ma Nữ Đa Tình" làm mê hoặc kép Trư Bát Giới thời nay. Hiểu chưa? Thu Đạm gật gù ra vẽ sành sỏi: - Nghĩa là tụi moa sẽ quất thằng cha kép ngã đài. Nhưng thù lao của diễn viên có ngon cơm không vậy. - Nhỏ này làm gì cứ tươm tướp lên vậy, Cứ nghe cai thầu nói điều kiện xem sao. - Mỗi em một tuần. Em nào dắc thắng khải hoàn sẽ được chi năm bách xín. - ố. . . Năm bách xín một tuần. Ngon cơm à nghen. Nga Quắn suýt xoa kêu lên, nhưng con Tuyết lườm nó một cái dài, ngước nhìn Thanh Tà Lỏn giả nai vàng ngơ ngác: - Năm trăm ngàn một tuần. Bảy ngày "lao động" đổ mồ hôi mẹ mồ hôi con. Còn toa thì ngồi trong mát ăn bát vàng. Vừa thôi tám... - Moa chưa nói hết kế hoạch mà. Bà Tướng hứa sẽ "boa" thêm một tờ chẵn nếu như hắn hạ mão.quy hàng. - Nghĩa là bà Tướng sẽ tha hồ tả xung hữu đột " trận địa sau khi kép bị bọn này hạ xí lắc léo. - Xí lắc léo thì còn ăn cái giải gì nữa. Chl làm cho thằng khứa đòi cơm dòi cháo còn vụ ấy bà Tướng lo. - Ô kê. . . Nhưng mà bọn này làm cách nào chiêu dụ địch đây. - Thì khó nên moa mới cần mấy toa. Chứ dám gà chết nuốt dây thun đâu dễ mồi chài dược khứa. Con Tuyết mĩm eười dưa mắt lẵng lơ. ả chìa bàn tay có năm ngón đỏ chót chuyên thoa bóp trị liệu những cao thủ thượng thừa. Giọng ả chắc nịch: - Vậy toa chi dẹp mở hàng bao nhiêu? - Mỗi ky binh là hai xín. Xong phi vụ thì lãnh đủ. - Nhưng lấy gì bảo đảm khi bọn moa xong việc sẽ nhận đủ tiền. - Này, nói vậy chẳng phải dân giang hồ đó nghen. Đây, mỗi vị một phong bì. Chúc thượng lộ bình an. Lùi - Tiếp theo >> chuyen sex THẾ GIỚI SEX

Bác Ba Phi 3

truyen sex Trang 3 trong tổng số 3 Tập 5: Lúa Nước Tư Râu Hôm sau, thằng Phi ra vườn tìm cái gì đó lâu lắm. Nó cứ luẩn quẩn mãi mới tìm ra được thứ ưng ý và cất thật kĩ. Suốt cả ngày nó cứ nằm ỳ ở nhà chờ cho thời gian qua mau, lòng nó buồn khôn siết vì không ngờ có kẻ dám phỗng tay trên người yêu đầu đời của nó. Thật ra nó cũng chưa định nghĩa được thế nào là tình yêu. Nó chỉ biết rằng không gặp thì nhớ mà gặp thì lại muốn đè ra chơi, không chơi thì không sao giải tỏa được ức chế trong lòng. Cứ như người ta thường nói "Khí tồn tại não", gặp rồi mà không được chơi thì có ngày đứt dây nứng mất thôi. Thời gian lúc này sao mà trôi đi chậm chạp đến thế, nó muốn ngủ cũng không sao chợp mắt được. Hình ảnh Dì Tám và gã Tư Râu ân ái nhau trong chòi lá cứ lởn vởn trong óc thằng Phi. Cái gã lông lá râu ria rậm rạp kia làm dì Tám mê tít cả người vì mấy cái chiêu đi đường râu đường lưỡi của gã. Rõ ràng nó thấy dì Tám cứ cong vặn cả người vì sướng. Hèn chi mà dì cứ lén lút ra chòi gặp gã. Còn gã kia cũng cà chớn, có vợ rồi mà còn tò te tú tí với gái đơn. Không sợ có ngày người ta bắt mất vợ à? Rồi cũng đến lúc mặt trời ra đi bỏ lại sau lưng một đồng quê tĩnh mịch đang dần phủ lên người một lớp áo của bóng đêm. Trong cái tĩnh mịch đó không chỉ là một sự thinh lặng của màn đêm, mà thực ra nó đang che đậy biết bao nhiêu chuyện thật sôi động. Và không ai có thể chắc rằng khi mặt trời ló dạng thì còn những chuyện gì sẽ xảy đến? Thằng Phi tiếp tục bí mật theo sau dì Tám đến cái chòi lá ngày hôm qua. Hôm nay nó mang theo một cái cù móc và mặc quần áo toàn màu tối để không thể bị phát hiện vì kế hoạch của nó không thể không thực hiện. Khi hai người bắt đầu cuộc ân ái, thằng Phi nhẹ nhàng bò sát đến cái chòi mà không bị phát hiện. Nó nằm im tiếp tục chờ đợi... Rồi như hai con rắn đang lột xác, hai con người kia trút bỏ hết quần áo trên người, cả hai trần trụi quấn chặt lấy nhau trong cơn say tình không hề biết chuyện gì sắp xảy ra... Một vật dài dài cong cong từ từ bò vào trong chòi... Trong khi những bàn tay đang mò mẫm lẫn nhau thì cái vật kia cũng mò mò tìm quần áo của hai người. Nó quắp lấy cái quần của gã kia kéo ra ngoài rồi lại quay vào tha tiếp cái áo... Đến đám quần áo của dì Tám thì nó hơi lưỡng lự một chút, cuối cùng nó quyết định tha đi cái quần si líp. Thằng Phi ôm mớ quần áo rút êm để lại chiến trường hai con người trần trụi đang quyện chặt vào nhau rên siết vì khoái lạc... Lui ra được khá xa, thằng Phi dấu cái cù móc dài dài cong cong kia và một bụi cây rồi vừa đi vừa lẩm bẩm: - Cha nội "Gác lúa" tui thì tui phải gác lại lúa của cha nội cho biết tay! Thằng Phi chạy một mạch tới nhà Tư Râu gõ cửa đùng đùng, ra vẻ nghiêm trọng: - Mén ơi! Mén ơi! Chết rồi! Chết rồi! Mở cửa mau đi! Chín Mén trong nhà vọng ra: - Cha nội nào làm gì đêm hôm la um sùm vậy? - Tui nè! Ba Phi đây nè! Nghe cái tên cũng quen quen nên Mén mở cửa ra xem có chuyện gì thì thấy thằng Phi mặt hớt hải vừa thở hổn hển vừa nói: - Lúc nãy tui đi ngang qua ruộng lúa nhà bà thấy cha Tư Râu đang bị Hà Bá nó dụ dỗ bắt về làm chồng nó. - Sạo quá cha. Hà Bá thì ở sông chứ làm gì ở ruộng - Chín Mén ra vẻ không tin nhưng trong bụng cũng hơi sợ sợ. - Hà Bá ở sông là Hà Bá Mẹ, còn ở ruộng là Hà Bá Con. Nghe nói Hà Bá Con nó dâm gấp mười làn Hà Bá Mẹ. Mén bắt đầu lo sợ: - Vậy thì bây giờ ảnh đang ở đâu? - Tui đi ngang qua chòi thấy hai người đang làm tình. Tui nhào vô la lên. Nó sợ quá ôm chồng bà chạy mất. Tui chỉ kịp chụp được mớ quần áo của cha Tư Râu thôi. Đây nè, coi đi bà cố! Tin chưa? Chín Mén nhìn thấy mớ quần áo của chồng tái xanh cả mặt, lại còn có cả cái quần si líp của phụ nữ nữa vội hốt hoảng níu lấy Ba Phi hỏi tới tấp: - Vậy bây giờ ảnh đang ở đâu? Làm sao mà cứu ảnh bây giờ? Con Hà Bá kia nó có ăn thịt ảnh không? Làm ơn giúp tui tìm ảnh mau đi.... - Thôi đi mẹ! Hồi nãy mẹ không tin sao bây giờ hỏi tới tấp vậy? - Thằng Phi ra vẻ bất cần đời. Mén xuống nước năn nỉ: - Tui... tui... hồi nãy không biết nên bây giờ xin lỗi anh Phi. Anh có cách nào giúp tui cứu chồng tui. Tui xin đội ơn anh à. - Cách cứu thì có nhưng mà chị có dám làm hay không mới là chuyện lớn? - Đến nước cấp bách như vầy rồi thì dù có nhảy vào lửa tui cũng nhảy. Anh chỉ gì tui cũng nghe hết đó. Thằng Phi bắt đầu tấn công: - Tuỳ chị thôi. Nếu mà tui nói chị không nghe là tui về nhà ngủ liền. Mặc kệ hai vợ chồng nhà chị luôn. - Dạ dạ anh cứ chỉ dạy. Em xin nghe theo. Thằng Phi giả bộ suy nghĩ một lúc mới nói: - Vậy thì có cách này... à để coi...! Nhưng mà hơi ngại một chút. Vì chị với chồng quen hơi của nhau rồi, chỉ cần chị lấy cái L của chị ra dụ con C anh Râu là nó sẽ chạy về với chị. Sau đó chị phải cho nó chơi chị một phát đến bắn khí thì nó sẽ làm cho anh Tư Râu hoàn hồn lại mà quay về với chị. Nhưng mà phải lẹ lẹ nếu không Hà Bá nó hút hết tinh khí của ổng thì tui bó tay luôn. - Vậy làm cách nào anh Phi? - Mau mau theo tui ra ngoài ao. Cả hai lật đật chạy ra ao. Thằng Phi chỉ tay xuống đó nói: - Bây giờ chị cởi quần áo ra lội xuống để dụ con C anh Tư đi! Chín Mén hơi lưỡng lự. Thằng phi giả vờ giận dỗi đòi bỏ đi: - Thôi tui đi về đây! mặc kệ chị. - Khoan khoan tui làm liền - Mén hết hồn vội cởi đồ ra mò xuống nước. Thân hình của nó cũng trắng không thua gì dì Tám. Trông có vẻ ngon hơn nhiều vậy mà cha Tư Râu còn đi tò te với người khác. Đúng là đàn ông thèm của lạ mà! Thằng Phi tiếp tục: - Chị lội vòng quanh bờ dụ nó ra, còn tui xuống mò nếu nó ra là tui chụp liền. Mén lội hì hục quanh ao, nước lấp sấp đến háng làm cho chùm lông đen ướt nhẹp. Thằng Phi giả vờ mò mò dưới nước... - Mau mau bắt được con C của ảnh dùm tui nha anh Phi. - Im lặng đi! Nói to quá nó hổng dám ra thì bó tay luôn đó! ... "Bộp...bộp" thằng Phi vỗ nước thùm thụp rồi như vồ được vật gì đó, nó reo lên vui sướng: - A! Bắt được rồi! Mau mau leo lên bờ để tui nhét nó vô L chị cho nó khỏi chạy theo Hà Bá nữa. Chín Mén răm rắp nghe lời leo lên bờ nằm chổng mông chờ thằng Phi nhét con C của anh Tư vào. Thằng Phi cầm cái vật đó rà rà quanh cửa mình Chín Mén làm nó hối liên tục: - Mau mau nhét nó vô đi chứ anh làm vậy tui ra nước trơn tuột lỡ khi nhét vào nó lại tụt ra thì sao? - Ờ ờ để tui nhét vô... Tại trời tối quá tui phải nhìn kĩ vì sợ nhét lộn đầu thì nó lại chui ra mất tiêu. Thằng Phi chưa chịu nhét vào. Nó rà rà mãi chờ cho Mén ra nước... Thấy con Mén hối quá nó mới chịu nhét vô. Mén thấy là lạ hỏi: - Ủa sao con C gì mà trơn lùi và lạnh lạnh giống trái dưa leo vậy anh Phi? - À thì tại vì nó bị Hà Bá hớp hồn rồi lại còn bị ngâm dưới nước nên mới ra nông nỗi vậy đó! Mén tưởng thật không thắc mắc nữa. Thằng Phi cứ thọt ra thọt vào qua dưa leo cho đến khi thấy Mén rên ư ử nó mới tiếp tục ra chiêu: - Bây giờ cái hồn ảnh chui vô đó rồi nhưng mà để cho chắc ăn tui phải dộng thêm mấy cái cho nó dính luôn. Chị phải ráng chịu đựng nghe! - Dạ dạ. Anh muốn làm gì cũng được, anh dộng mạnh mạnh đi anh... Tui cũng hết biết gì rồi... Sao mà sướng quá đi anh ơi? Thằng Phi bắt đầu nhét con cu nó vào âm hộ Mén mà dập lia lịa làm cho con nhỏ phê quá rên ư ử: "Dộng mạnh... Dộng mạnh đi anh....Ah ah ah ... cứu anh Tư sao mà sướng quá đi ... ah ah ah..." Trong lúc trên bờ ao hai người đang dộng cừ đùng đùng thì cách đó khá xa trong chòi lá hai kẻ khác cũng đã trải qua mấy trận chiến mê tơi đến mệt lả cả người đang nằm vật ra ôm nhau hưởng thụ khoái lạc. Khi sức tàn lực kiệt thì cơ thể bắt đầu cảm thấy được cái lạnh của khí đêm, hai người phải bò dậy tìm quần áo mặc vào thì hỡi ơi dường như nó không cánh mà bay mất rồi. - Ủa bộ đồ của anh đâu rồi? Lúc nãy để đây mà? - Em cũng không biết nữa. Bộ đồ em thì còn mà cá quần silíp cũng mất tiêu luôn. Trong tình cảnh này Tư Râu xấu hổ quá vừa bụm cái chùm bầy nhầy còn hôi mùi tinh khí vừa lần mò tìm mãi cũng không thấy quần áo đâu. Riêng Dì Tám thì trong bụng biết ngay thủ phạm là ai nhưng dấu kín không dám nói. Lúc này dì mới cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết. Chuyện dì gian díu với Tư Râu mà lộ ra thì chỉ có nước mà độn thổ thôi. Bây giờ thằng Phi nó biết rồi, thế nào một ngày người khác cũng biết. Tự nhiên dì bật khóc ôm mặt chạy mất tiêu. Tư Râu giật mình gọi với theo: - Em em....! Chờ anh đã....về lấy cho anh mượn bộ đồ đi! Dì cứ mặc kệ hắn nói gì thì nói, chạy một mạch thẳng tuột về nhà bỏ lại giữa hoang vắng một gã đàn ông đang trần truồng bối rối. Cuối cùng hắn cũng phải lần mò về trong bộ dạng Adam vừa run vì lạnh vừa lấm lét lo sợ bị phát hiện. Những bụi cây dọc đường cào cấu biết bao nhiêu vết lên người hắn như trêu trọc sỉ vả. Hắn té lên té xuống mấy lần, người hắn bê bết bùn đất... Còn ở nhà, trên bờ ao, cái âm hộ của Chín Mén cũng đã tơi tả vì cái máy dộng cừ của thằng Phi. Mén không còn biết trời đất gì nữa, nó đã ra mấy lần rồi mà cái máy kia vẫn chưa hết xăng... Mãi lâu sau thằng Phi mới chịu xả xăng tắt máy. Nó vội vàng kéo quần lên chuồn thẳng để lại Chín Mén nằm ở bờ ao rên ư ử... Chín Mén mò vào nhà vừa thay đồ xong thì Tư Râu hớt hải chạy vào chạm trán vợ trong thân thể trần truồng. Hắn còn ú ớ không biết giải thích thế nào thì vợ hắn đã ôm chầm lấy hắn khóc oà mừng rỡ: - Ôi mừng quá! Anh đã thoát khỏi tay Hà Bá rồi. Từ nay em không cho anh đi gác lúa nữa đâu. Anh phải ở nhà để em gác anh mới được. Tư Râu trố mắt ngạc nhiên nhưng cũng phải giả vờ ờ ờ cho qua chuyện rồi lờ luông không bao giờ dám nhắc một câu về sự việc này nữa. Còn Chín Mén mừng rỡ quá sau này không bao giờ để cho Tư Râu có một phút lơi lỏng. * * * Lại nói dì Tám từ sau cái bữa đó đóng cửa nhà suốt ngày không gặp ai hết. Một tuần sau dì dọn nhà đi nơi khác không để lại một lí do. Thằng Phi vô cùng hối hận vì trò trả thù tinh quái của nó dẫn đến một kết cục không như nó mong đợi. Tưởng rằng dạy cho Tư Râu một bài học nhưng thực sự chính nó cũng phải nhận một bài học vô cùng to lớn trong cuộc đời: "Tình yêu không phải chỉ xuất phát từ thể xác mà nó phải được xây dựng vững chắc từ tâm hồn. Những khoái lạc thể xác chỉ mới là điều kiện cần nhưng chưa phải là đủ để kết thành một tình yêu". "Những trò tinh quái nên đặt đúng chỗ để không dẫn đến những hậu quả khó lường." Từ cái ngày dì Tám ra đi, Phi trở nên đứng đắn hẳn ra. Hình bóng thằng Phi nghịch ngợm quậy phá chỉ còn là dĩ vãng. Người ta chỉ biết đến anh Ba Phi luôn mang những câu chuyện dóc ra giúp mọi người có những phút giây thư giãn, giúp dạy cho kẻ xấu xa những bài học thích đáng... Phần 2: Anh Phi - Vua Nói Dóc Tập 1: Quần Không Đáy Hôm nay đi ăn đám cưới xóm bên về ngang qua nhà chị Út Cải thấy khát nước quá, anh Phi tính ghé vào xin miếng nước trà uống cho đỡ khát. Thấy cửa rào nhà Út cải không khóa mà lại để hé, Phi vừa lách qua vừa nghĩ bụng: "Chà hôm nay chị Út quên cài cổng, bộ hổng sợ người ta trộm mất cái mớ cải đen của bả à? Chồng chết hơn ba năm rồi mà hổng chịu tái giá, đêm đêm ngứa ngáy sao chịu nổi? Bữa nay vô hù ma bả cái chơi". Ánh đèn dầu trong nhà Út Cải hắt ra le lói, Ba Phi phải lum khum nhẹ nhàng tiến tới sát vách để không bị phát hiện. Phi thò đầu trộm nhìn vào cửa sổ... "Trời!" Phi khẽ thốt lên kinh ngạc. Trước mắt Phi là cảnh chị Út đang ở truồng nằm trên giường, hai chân dang ra cho một người đàn ông rúc vào giữa nhấp lia nhấp lịa. Hai tay hắn xoa xoa bóp bóp hai vú trắng ngời của chị Út. Chị cũng đang trong tình trạng "nửa tỉnh nửa phê" cứ há hốc miệng rên ư ử: "U...U...u...u...Úi cha bóp nhè nhẹ thôi, tui đau quá trời ông trưởng ấp ơi! Ui... ui... ui...!" - A thì ra là thằng cha trưởng ấp - Phi nghĩ bụng - hèn gì mà mấy bữa nay thấy thằng chả cứ xà quần khu này hoài hà. Trong kia, lão trưởng ấp cứ cười ha hả: - Hà hà...! Ai biểu vú đẹp làm chi cho người ta chết mê luôn, tới nỗi mà anh bỏ cả con vợ già ở nhà qua đây chơi với em đó. - Nhưng mà anh qua đây hoài hổng được đâu! Hàng xóm láng giềng người ta biết được thì người ta chê cười em đó. Hắn vẫn cứ ung dung nhấp tới tấp: - Hà hà...! Đố cha đứa nào dám cười em, anh cho người cào nhà nó ra liền. - Không được....úi da a...a...a....nhẹ nhẹ thôi... ối... ối... ối. Ba Phi đứng ngoài tức sôi máu: - Thằng cha già dê này ba trợn thật, có vợ có con rồi mà còn "đi lấp giếng hoang". Nhưng mà lâu lâu mới có dịp coi người ta "lấp giếng" nên cứ rửa mắt cái đã. Tiếng thịt dập vào nhau nghe phành phạch trong tiếng giường tre đung đưa cót ca cót két thật nhịp nhàng xen lẫn tiếng rên ư ử của chị Út tạo nên một bản nhạc thật kích động... Bên ngoài tiếng dế vẫn gáy đều đều, tiếng ếch kêu ộp oạp, chốc chốc lại có tiếng ễnh ương vang lên "Ềnh oang... ềnh oang" như một bản giao hưởng về đêm huyền hoặc... "Chát! Chát!" gã trưởng ấp vỗ hai cái vào mông chị Út rồi lật sấp chị lại mà chọt con cu nhăn nheo vào cửa mình chị từ phía sau mà dập chành chạch không thương tiếc... Người gã nằm đè lên người chị làm cho hai cái vú to tròn trắng mịn bị đè bẹt qua hai bên. Bụng hắn dập xuống mông chị làm cho bụng chị dập xuống giường nghe chành chạch, chành chạch... Chị rên la đau đớn "Úi cha... đau.... Úi cha... đau...". Hắn vẫn tiếp tục dập liên hồi... Một lúc sau, hắn lật ngửa chị ra, vác hai chân chị lên vai đè gập về phía trước rồi nhét dương vật vào cái giếng xung quanh mọc đầy cải đen của chị mà "lấp" lia lịa... Chị Út rên la sung sướng, dâm thủy đã ướt nhẹp cả con cu của gã trưởng ấp... Hắn chẳng cần biết mô tê chi hết, cứ lấp... cứ lấp... cứ lấp bầm bập... bầm bập... không biết bao nhiêu cái... bầm bập... bầm bập... mỗi lúc một nhanh... bầm bập... Hắn bất chợt buông hai chân Út ra, nhào lên trước... xục xục cu mấy cái rồi bắn lung tung lên ngực lên mặt chị... Chị đang há hốc miệng rên la thì bị vài giọt tinh khí văng vào, vội giật mình phun ra phèn phẹt... Còn hắn thích chí cười thỏa mãn và tỉnh bơ bước xuống giường mặc quần áo vào để mặc chị nằm đó tức tưởi khóc rấm rức. Ba Phi bên ngoài vội vàng trốn qua bên hông nhà, trong bụng chửi thầm: "Mẹ Út này sướng thấy bà cố đi mà còn giả bộ khóc cái nỗi gì hổng biết?!" Gã trưởng ấp bỏ đi một nước sau khi đã thỏa mãn thú tính, không cần quan tâm đến người đàn bà cô độc kia. Đợi cho gã kia đi khuất, Ba Phi lẻn ra cổng giả vờ gọi với vào: - Chị Út ơi có nhà không? Út trong nhà luống cuống mặc quần áo vào rồi nói vọng ra: - Có! Chờ tui chút nghe. Có chuyện chi không anh Ba? - À! Đi ngang ghé thăm chị chút mà. Chưa kịp cài xong nút áo thì Ba Phi đã đứng ngay trước mặt chị Út rồi. Út quê đỏ mặt nói: - Trời ơi! Tui kêu anh chờ mà sao anh vô lẹ vậy? - Xin lỗi nhe, tại tui thấy cha trưởng ấp mới đi ra nên mới vội vã vào đây xem nó có giở trò gì với chị không? Chị mới khóc hay sao mà mắt đỏ hoe vậy? - Đâu có đâu... tui... tui... Ba Phi nói giọng ngọt ngào: - Thôi tui biết hết rồi. Chị có uất ức gì cứ nói ra đi. Tui sẽ giúp chị chớ chị dấu không được tui đâu. Không hiểu sao Út òa khóc: - Hu...hu... Tui khổ lắm anh Ba ơi! Ba năm nay tui thủ tiết thờ chồng, xóm giềng ai cũng quý mến. Vậy mà mấy bữa nay thằng cha trưởng ấp nó đến ép tui làm chuyện đó với nó. Tui không chịu, hắn hù dọa đủ điều rồi cưỡng ép tui luôn... Út mới nói đến đó, Ba Phi đã nghĩ thầm: "Phải vậy hông đó bà? Tui nghi quá hà? Ba năm trời hổng thấy ngứa náy khó chịu hả?" Út vẫn nức nở phân trần: - Lỡ một lần rồi thôi. Ai dè ngày nào thằng chả cũng mò tới làm tôi nhục nhã vô cùng. Ba Phi lại lẩm bẩm trong bụng: "Tui như bà thì tui đã chịu nhục lâu lắm rồi không đợi tới bây giờ à nghe!". Nhưng Ba Phi ra vẻ nghĩa hiệp: - Thôi được rồi. Để tui giúp chị. Bây giờ chị làm theo lời tui... Ba Phi ghé tai chị Út nói nhỏ cái gì đó lâu lắm, thấy chị cứ gật gật lia lịa. - Rồi. Chị cứ nghe theo tui như vậy mà làm nghe. - Dạ dạ. - Thôi tui về cho chị nghỉ ngơi. - Chào anh Ba. - Chào chị. Ba Phi vừa đi khuất thì Út Cải vội vàng đóng cửa lại, ra phía sau tắm rửa rồi lên giường ngủ ngon lành. * * * Tối hôm sau, gã trưởng ấp cũng mò đến nhà Út như mọi hôm. Hắn mò vào nhà thì thấy Út Cải đang nằm chờ sẵng trên giường. Hắn cười khà khà: - Hôm nay mới thấy nứng rồi phải không? Tự nguyện bao giờ cũng tốt hơn ép buộc. Hắn vội vàng cởi đồ rồi lao vào tụt quần chị Út. Chị không hề chống cự mà còn ôm chặt lấy hắn làm hắn thích thú tỏ vẻ đắc thắng: - He he... Đã nói rồi, anh chơi là sướng quên nhà quên cửa luôn à! Hắn bắt đầu bú vú chùn chụt, tay thò xuống dưới ngoái miệng giếng tới tấp. Chưa gì mà Út Cải đã rên la rần trời làm hắn phấn kích tột độ nhanh chóng nhét dương vật vào cái giếng cải mà lấp ùng ục...Út kẹp chặt hai chân vào người hắn, tai Út cào cấu vẻ sung sướng, miệng rên la: "Ui cha ... ui cha... chềt mẹ mày rồi... ui cha...ui...ui..." "Beng beng beng... beng beng beng..." bỗng đâu ngoài vườn có tiếng kẻng báo trộm gõ liên hồi và có tiếng la: - Trộm... trộm... có trộm... có trộm... bà con ơi! Gã trưởng ấp giật bắn người vùng dậy quơ mớ quần áo mặc vội vàng rồi chạy ù ra ngoài cửa. "Rầm", hắn bị vật gì đó ngáng ngang đường vấp té cái đùng, ngã sấp mặt vào một chậu phân ướt nhẹp thúi um trời. Gã lồm cồm bò dậy đang vuốt phân dính đầy mặt để thấy đường chạy thì bị một khúc củi lớn phang cho một cú vào mông ngã dúi dụi về phía trước. Lúc này bản năng sinh tồn của gã đang mạnh mẽ nên gã cố nén cơn đau vùng dậy chạy tiếp ra ngoài. Không may cho gã, bên ngoài đã có một số người nhanh nhẹn đốt đuốc ra bắt ăn trộm, họ định nện cho gã một trận nhưng kịp nhận ra là ông trưởng ấp, vội dừng tay né sang một bên đứng nhìn gã bỏ chạy mà ai cũng được một trận cười no nê. Đố các bạn biết tại sao người ta lại cười không? Chắc thế nào các bạn cũng nghĩ rằng người ta cười vì thấy mặt ông trưởng ấp dính đầy phân. Nhưng chưa đúng đâu. Nếu như các bạn có xem những tập trước thì sẽ nhớ lại ngay biệt tài của Ba Phi là gì nhỉ? Có phải là dấu quần áo không? Đúng vậy, nhưng lần này không phải là dấu mà là cắt mất đũng quần của gã trưởng ấp làm cho gã cứ lòng thà lòng thòng mà chạy lông nhông trước mặt bao nhiêu người. Từ sau cái ngày hôm đó, gã trưởng ấp không còn dám bén mảng đến nhà Út Cải nữa. Gã biết chắc Ba Phi là người đã chơi gã nhưng đành ngậm đắng nuốt cay chờ cơ hội chớ hiện thời chưa dám ra tay vì nghe nói đâu Ba Phi đang được quan huyện sủng ái. Tập 2: Món Cái Xào Mì Tinh Hôm nay trời bắt đầu mưa lất phất từ sáng sớm. Các con đường đất mọi ngày nứt nẻ vì nắng nay đã nhũn ra và ướt sũng từng vũng rải rác hết chỗ này đến chỗ nọ. Ba Phi một tay xách dép, một tay nắm đũng quần kéo lên cho ống quần khỏi dính bùn đất nhẽo nhẹt dưới chân. Vừa đi Ba Phi vừa nghĩ: "Quái thật! Tự nhiên đúng ngày mình đi làm việc trọng đại thì trời mưa. Hay là có điềm hên đây ta?". "Oạch!!!" Ba Phi trượt chân ngã cái đụi đau điếng. Hai mông đít dính đầy bùn đất vàng khè. Ba Phi tức quá chửi thề: - Mẹ cha nó cái mô đất này! Ông đã cẩn thận mà cũng bị "trợt giò trợt cẳng"! Tiêu cha nó cái quần mới rồi còn gì! Ngó qua ngó lại thì thấy nhà Út Cải cũng gần ngay trước mặt. Ba Phi đành phải ghé vào đó. Đi đến cổng rào thì nghe đâu có tiếng khóc thút thít vọng ra. Lắng nghe kĩ hơn thì đó đúng là tiếng của Út Cải. Ba Phi thắc mắc: - Ủa, hổng lẽ thằng cha trưởng ấp vẫn còn dám bén mảng tới đây à? Ông phải cho nó biết tay mới được. Ba Phi nhẹ nhàng mở cổng rào rồi lom khom tiến tới sát vách quan sát. Ghé mắt nhìn vào chẳng thấy có ai ngoài Út Cải đang khóc thút thít một mình. Ba Phi đứng thẳng dậy đằng hắng mấy cái rồi nói: - Chị Út! Tui Ba Phi đây. Có chuyện gì mà khóc vậy chị? Út giật mình quay ra: - Ủa anh Ba. Anh tới hồi nào tui hổng hay. Buồn quá nên khóc vậy mà. Ba Phi tiếp tục vẻ hào kiệt: - Thằng cha trưởng ấp nó lại tới quậy chị phải không? - Hổng phải - Út vẫn thút thít. - Vậy thằng nào quậy nói tui nghe để tui xử hàng nó cho chị. - Hổng có thằng nào hết anh ơi - Út lắc đầu. - Vậy tại sao chị khóc? Út vừa quệt nước mắt vừa khóc: - Hổng có thằng nào quậy tôi mới buồn, chớ có thì còn nói làm chi nữa. Ba Phi trố mắt kinh ngạc: - Ủa sao kì vậy ta? Út bình thản trả lời: - Có gì đâu mà kì anh? Phải chi nhịn luôn không có thằng nào rờ mó gì thì hổng sao. Đằng này đương không bị thằng cha trưởng ấp nó tới nó quấy rối, rồi nó đụ mình ầm ầm. Lúc đó tức thì có tức, nhục thì có nhục vì nó đối sử mình như con thú. Nhưng mà bây giờ đuổi được nó đi rồi, nghĩ lại mới thấy tiếc tiếc. Ba Phi quá bất ngờ, hỏi tiếp: - Ủa tiếc là tiếc cái gì chị? - Thì tiếc cái đó chứ tiếc cái gì? Anh này làm bộ ngây thơ. - Tui không hiểu thiệt à nghen. Thấy Ba Phi ngơ ngác, Út giải thích tiếp: - Thì bây giờ đêm đêm không có ai đụ ngứa ngáy khó chịu lắm anh Ba ơi. Mấy đêm nay khó chịu quá có ngủ được chút nào đâu. Lúc này Ba Phi mới vỡ lẽ: "À thì ra con mẹ này cũng dâm kinh hồn. Phải giúp cho bả một vé mới được!" Đang nghĩ ngợi trong đầu thì Út cải cắt ngang dòng suy nghĩ của Ba Phi: - Ủa anh làm gì mà quần áo dính sình tèm lem vậy? Ba Phi chợt nảy ra một kế bèn mồi chài: - À là thế này, có ông Tư Ngổng chủ đất bên kia sông mời tui qua nhà giúp ổng chút việc. Đi ngang đây trợt cái mô đất té dơ hết quần rồi. Mà mới sáng sớm quay về nhà thì sui sẻo lắm. Nay nhờ chị cho tui xin miếng nước giặt tạm cái chỗ dơ rồi mượn chị cái bàn ủi than ủi cho khô rồi đi tiếp. Chị coi vậy có được không chị? - Ờ ờ.... Ai chứ anh Ba tui coi như người nhà mà. Anh cứ tự nhiên. Để tui nhóm ít than chuẩn bị cái bàn ủi cho anh. - Chà! Cám ơn chị nhiều lắm. Tui ra ngoài giặt đồ nha. Ba Phi cởi cái áo may mắn chưa bị dơ máng lên vách, trong bụng nghĩ: "Con mẹ này đang thèm cu đây. Để ông cho xem hàng của ông cho chết thèm mới thôi!". Ba Phi cởi quần dài ra, đi cửa sau ra cái ao sau nhà. Tới bờ ao, Ba Phi giả vờ té cái nữa làm dơ luôn quần đùi. Nghe tiếng ngã, Út hớt hải chạy ra: - Có sao không anh Ba? Cẩn thận đó nghen. - Hổng sao, nhưng mà tui phải giặt luôn cái xà loỏng rồi. Vừa nói xong là Ba Phi tuột luôn cái quần đùi xuống để lộ hai mông trắng toát. Út Cải mắc cỡ che mặt chạy vô nhà: - Cha nội này tự nhiên cởi quần trước mặt người ta hà. Ba Phi cứ tỉnh bơ cởi truồng lội xuống ao giặt đồ. Út cải chạy vào nhà nhìn trộm qua khe vách xem Ba Phi tắm. Cái mông Ba Phi cứ lắc qua lắc lại làm Út Cải cũng nghiêng qua nghiêng lại để dòm xem cái hàng của Ba Phi thế nào... Mãi mà Ba Phi chưa chịu quay lại để cho Út nhìn... Ngoài kia, Ba Phi cũng biết chắc có người đang theo dõi nên cứ giả bộ chổng mông ngúc nga ngúc ngoắc, miệng cười thầm: - Mẹ kiếp, ai đời có thằng đàn ông khiêu gợi con mẹ goá chồng chứ! Chút nữa ông phải cho một trận tơi tả cả rau cả cải cho bõ cái công đứng tồng ngồng ngoài này lạnh thấy mẹ. Nghĩ đến cái chuyện được chơi Út Cải, tự nhiên con cu Ba Phi cương lên cứng ngắt. Ba Phi vắt hai cái quần rồi quay lên giả bộ ngó qua ngó lại tìm kiếm cái gì đó, thực chất là để khoe hàng cho con mẹ kia tức chơi. Ba Phi biết chắc hàng của mình ngon hơn hàng của chồng Út lẫn hàng của thằng cha trưởng ấp vì cả hai gã đó đều nhỏ con hơn Ba Phi. Trong nhà, Út trố mắt kinh ngạc trước cái hàng vừa dài vừa to của Ba Phi. Út thèm chảy cả nước miếng lẫn nước kia. Cái cửa mình hàng đêm ngứa ngáy nay bắt đầu gào thét đòi ăn. Út phải nắm chặt tay và nghiến răng lại để kiềm chế cái đầu đang quay cuồng... - Út đang dòm lén tui phải không? Út giật bắn người khi thấy Ba Phi bắt quả tang mình đang nhìn lén. Thì ra là Út đang mơ màng đến chuyện cái của quý nên không để ý Ba Phi vào nhà lúc nào không biết. Út bị lật tẩy xấu hổ quá, lại thêm cái con cu ma quái kia đang tồng ngồng ngay trước mặt nên vội vàng lấy hai tay bịt mắt không dám nhìn. miệng cứ lúng ba lúng búng: - Úi!!! Tui... tui... Ba Phi chỉ chờ có thế nhào vô ôm chặt Út Cải. Một tay ôm ngang bụng, một tay mò vú Út, miệng Ba Phi hết hôn gáy lại liếm mút tai của Út làm Út thấy phê cả người. Trước đây chồng Út cũng hay liếm tai Út và Út cũng thích được người khác liếm tai mình. Sướng thì sướng nhưng Út cũng giả vờ chống cự: - Anh Ba làm gì kì vậy? Bỏ ra không tui la lên à nha. Ba Phi chọt chọt con cu cứng ngắt vào đũng quần Út làm Út nhột nhíu cả mông lại. Thấy Út làm bộ làm tịch, Ba Phi chọc tức: - Chị cho tui bóp hai bắp cải của chị, chút tui cho chị ăn củ cải của tui là huề thôi có gì mà la. - Anh Ba này kì quá hà. Tay Ba Phi bắt đầu luồn vào trong áo mò tìm hai đầu bắp cải mà se se làm cho Út thấy phê quá không chống cự nữa mà bắt đầu thở hổn hển vì sung sướng. Tay Út thò ra sau nắm lấy củ cải của Ba Phi mà vọc. Ba Phi thấy vậy nói tiếu lâm: - Thấy chưa? Chị rửa củ cải cho tui còn tui lặt bắp cải cho chị là huề. Vậy mà chị đòi la gì nữa? - Cái thằng cha quỷ sứ này! Ba Phi đẩy Út đi tới cái bàn ăn, đè Út nằm sấp nửa người lên bàn. Út ngoan ngoãn nghe theo. Ba Phi tuột phăng cái quần Út ra, thọt tay vào giữa háng Út ngoáy lia lịa làm Út la oai oái: - Úi cha! Úi cha! Coi chừng dập cải tui hết anh Ba ơi! Úi... Úi.... Úi...! Đến khi dâm thủy ra ướt hết ngón tay, Ba Phi lấy củ cải thịt cà cà lên cửa mình Út. Út đang nứng quá mà cái củ cải thịt nó cứ thập thò không chịu vào nên tức quá la lên: - Cải tui dập hết rồi còn không chịu nhét củ cải của anh vô đi! Ba Phi vẫn cứ nhăn nhăn nhở nhở: - Từ từ rồi tui cho chị ăn món cải sào mì tinh, ngon thấu óc luôn. Ba Phi cứ thong thả cà cà quẹt quẹt bên ngoài cửa mình Út làm Út tức điên người: - Trời đất ơi! Anh làm vậy còn ác hơn là thằng cha trưởng ấp nó dập tui đùng đùng nữa. Mau mau nhét vô đi! Tui chịu hết nổi rồi. Đúng là Út Cải đã chịu hết nổi rồi, nước cải đã chảy ra chèm nhẹp. Út Cải còn đang la bải goải thì Ba Phi bất ngờ đâm vô cái ọt thật mạnh. "Ái da!!!", Út Cải giật nảy mình thót cả gân háng vì cú đâm bất thần. Vả lại từ trước tới giờ chưa bao giờ Út được cái củ cải vừa to vừa dài như thế này đâm vào nên cảm giác như âm hộ bị banh ra hết cỡ, lại còn bị đầu dương vật đè tới tận cửa tử cung vừa đau vừa thốn mà lại vừa sướng. Ba Phi từ phía sau cứ thế mà dập phành phạch rung rinh cả cái bàn... Út Cải sướng quá cứ la oai oải "Ay da... Ay da... dập hết cải của tui rồi anh Ba ơi... Ay da... Ay da...!" ... Dập được chừng trăm cái thì Ba Phi lật ngửa Út Cải trên mặt bàn, vác hai chân Út lên vai mà dập. Út Cải sướng quá cũng tự cởi phăng áo ra để cho hai tay Ba Phi tự do nắn bóp hai cái bắp cải thịt. Người Út Cải cứ rung lên theo từng nhịp dập ùng ục của Ba Phi... Bên ngoài trời vẫn mưa lất phất, những con đường đất ngày càng ướt sũng nước mưa. Những con ếch như được tiếp thêm sức mạnh kêu ộp oạp vang trời... Bên trong, Út Cải đã đạt đến cực đỉnh xuất khí ào ạt. Nhưng Ba Phi vẫn còn sung sức chưa chịu buông tha. Ba Phi xoay Út Cải nằm nghiêng trên bàn. Út Cải như đống cải dập nằm rên ư ử mặc cho Ba Phi muốn làm gì thì làm "Ư hừ... ư hừ... ư hừ...". Ba Phi gác luôn một chân lên bàn để dập cho mạnh, ép thật sâu dương vật vào âm hộ Út Cải làm Út Cải tê tái cả âm hộ, hai tay quơ cào sung sướng, tóc tai bù xù như đống cải dập... Dập thêm được vài chục cái thì Ba Phi đẩy Út Cải xích vào để lấy chỗ leo luôn hai chân lên ngồi chồm hổm trên bàn từ trên dập xuống âm hộ Út Cải. Út Cải càng lúc càng phê đến tột cùng "Ư hừ hừ...hừ... Ư hừ hừ... hừ... Dập hết rồi... Ư hừ hừ... Anh Ba... ơ hờ hờ... ơi...iiiii". Cái bàn lúc này kêu ọt ẹt muốn xụm bà chè vì sức nặng của hai người... Tiếng rên sướng khoái cộng thêm vẻ mặt đờ đẫn vì sướng của Út Cải làm Ba Phi kích thích quá không chịu nổi nữa phải xuất tinh ào ào như mưa vào âm hộ Út. Út Cải cũng sướng quá xuất tinh theo ào ào... "Đồ quỷ sứ hà! Làm người ta ra đến hai lần! Ghét ghê nơi! Bây giờ tui phải thưởng thức món cải xào mì tinh của anh mới được" - vừa nói Út Cải vừa cầm lấy con cu ướt nhẹp tinh khí của Ba Phi mà bú một cách ngon lành. Ba Phi nằm ngửa nhìn Út cải đang hì hục bú cu mình nghĩ thầm: "Ai mà ngờ bà này dâm quá xá luôn!" ... Sau khi đã được ủi khô quần áo, Ba Phi chào Út Cải lên đường đến nhà ông Tư Ngổng. (Tạm Hết) << Lùi - Tiếp theo chuyen sex THẾ GIỚI SEX

Bác Ba Phi 2

truyen sex Trang 2 trong tổng số 3 Tập 2: Dì 8 Phục Thù Sau cái ngày bị thằng Phi chơi cho một vố "cuổng trời" chạy lông nhông, dì Tám lúc nào cũng đợi chờ cơ hội chơi lại cho thằng Phi một cho nó biết tay. Rồi cái cơ hội ngàn năm có một cũng đến. Hôm đó, thằng Phi đi chơi đá cầu ở xóm bên về nóng nực quá, nó thấy trưa nay vắng vẻ không người qua lại nên đánh bạo cởi quần áo nhảy xuống sông tắm cho thoải mái, định rằng khi xong xuôi măng quần áo khô vào về nhà thì không bị mẹ la rầy. Nó nhảy ùm xuống ngâm mình trong giòng nước. Nước mát làm nó hứng chí lên bơi một tua qua bờ bên kia rồi bơi về. Chỉ chờ có thế, dì Tám từ trong bụi rậm chui ra, nãy giờ dì bí mật bám theo sau nó từ đầu xóm. Dì cười thầm trong bụng: - Lần này mày chết chắc rồi nha con! Hôm bữa mày chơi bà ban đêm thì hôm nay bà chơi mày ban ngày cho biết tay bà. Dì túm lấy mớ quần áo rồi núp trở lại bụi cây, miệng nở nụ cười mãn nguyện, ngồi chờ cho đến lúc thằng Phi bơi trở lại. Thằng Phi bơi vòng về mệt quá vịn vào khúc thân dừa nổi lền bềnh sát bờ để nghỉ mệt, trong đầu nó chợt nhớ lại cảnh dì Tám cởi truồng tắm khuya rồi sau đó đứng khỏa thân trước mặt nó vào cái đêm hôm nọ. Cu nó bỗng cương cứng lên. Nó lấy tay vộc vộc cu cho đỡ nứng. Cả tuần nay, từ sau cái đêm hôm đó, nó cứ nhớ hoài cái thân hình trắng như bông bưởi của dì Tám. Mỗi lần như vậy nó lại thấy rất khó chịu vì con cu cứ chổng ngược lên trời, máu nó dường như đã tồn lên đến não rồi. Thằng Phi thở dài bước lên bờ. "Ô hay", nó hoảng hồn, "bộ đồ lúc nãy để ở đây mà?". Tìm quanh một hồi cũng chẳng thấy, giờ náy thì vắng vẻ chẳng có ai qua lại. Con cu cứng ngắt lúc nãy giờ đã teo lại còn chút xíu. Dì Tám ở trong bụi thấy hết tất cả, thấy luôn con cu dài thòng của thằng nhóc Phi yêu quý. Dì phải cố gắng lắm mới nhịn được cười... Thằng Phi tìm hoài không thấy nên đành phải quyết định: "Chết mẹ rồi! Phải chạy vzề cho lẹ thôi!". Nhìn quanh quẩn, nó thấy có một cái gáo dừa ai bỏ gần đó, nó "À...!" lên một tiếng, lấy cái gáo dừa úp vô cu rồi bắt đầu chạy... Mới được có mấy thước thì: "A...má ơi...a a a....! Kiến......cắn con...", thằng Phi quang cái gáo dừa vừa la vừa nhảy cà tưng, hai tay phủi phủi con cu đang bị kiến cắn cho mấy phát đỏ ửng. Dì Tám trong bụi cây vừa mắc cười vừa cảm thấy tội nghiệp cho thằng nhỏ nên vội vàng chạy ra giúp đỡ. Thằng Phi đang đau quên cả mắc cỡ đứng tồng ngồng cho dì Tám cầm con cu lên xoa xoa thổi thổi. Thấy con cu thằng Phi dễ thương quá, có ba cái nốt ruồi son hồng hồng nằm đều nhau, lông cu đang mọc ra thưa thớt... Dì Tám mới có nựng nựng chút xíu là thằng Phi đã cương lên cứng ngắt, con cu cứ chĩa về phía dì như thách thức. Dì Tám thấy quê quê sợ người đi đường nhìn thấy vội vàng lôi mớ quần áo trong bụi ra đưa cho thằng Phi mặc vào. - A, thì ra dì Tám dấu đồ của con. Không biết đâu, bắt đền dì đó. Kiến cắn sưng cu con rồi nè. - Ờ... thì... thì ai biểu hôm bữa mày chơi tao, nay tao chơi lại là huề - Dì Tám nói vẻ đắc thắng. - Huề đâu mà huề. Dì có bị kiến cắn đâu? - Ờ... thì để dì đền cho. Về nhà dì, dì xức thuốc cho là hết đau liền hà. Thấy thằng Phi nhăn nhó trông tội nghiệp quá, dì Tám cũng thấy mủi lòng. Thằng Phi mặc đồ vào rồi thì theo dì đi về nhà. Vừa đi nó vừa gãi gãi con cu đang ngứa ngáy vì kiến cắn. Còn dì thì phải bụm miệng lại cho khỏi phải bật cười nhưng trong đầu dì cũng đang ám ảnh cái con cu tuy còn non nhưng to đùng dài sọc làm dì cứ nao nao nhớ lại người yêu cũ của dì. Hồi mới 16, dì đã yêu một người con trai hơn dì một tuổi. Hai người thường hẹn hò nhau ra ngồi tâm sự gần bờ sông. Rồi vào một hôm trăng thanh gió mát, sau một hồi hiến dâng cái phần trên cho anh ấy mân mê mò mẫm, dì vì cao hứng không chịu nổi phải hiến dâng luôn cái phần dưới cho anh ấy khai môn. Anh ấy cũng sòng phẳng dâng nàng cái của quý to đùng như của thằng Phi cho dì vuốt ve rồi lại sục sục... Sau một hồi bị con bạch tuộc năm ngón của anh ấy quần cho tơi tả, nước nhờn ra dầm dề, dì sướng quá nằm ngửa ra bãi cỏ để anh ấy muốn làm gì thì làm. Anh bú liếm âm hộ dì một hồi làm dì sướng tê tái cả người đến nỗi khi anh ấy nhét dương vật vào âm hộ dì lúc nào dì cũng không hay biết. Chỉ đến khi cái ngàn vàng của dì rách cái "phẹt" ra thì nỗi đau xé cửa mình mới kéo được dì về thực tại. Ôi thôi đã quá muộn màng. Dì đẩy anh ấy ra nhưng không thể được vì dì không thể nào thắng được cái cơ thể bảy chục kí lô cộng thêm cái cục nam châm bằng thịt nó đã hút sâu trong người dì làm cho chính bản thân dì cũng chống lại lý trí của dì. Thế là dì đành xuôi tay cho số phận, để mặc cho cái dương vật của anh ấy thụt ra thụt vào trong âm hộ còn chật hẹp của dì. Dì phải rên lên vì đau đớn pha lẫn sung sướng... Rồi cuối cùng cái đau cũng nhường chỗ cho cơn cực khoái đang từ từ lan ra khắp cơ thể nàng... Dì nhớ rất rõ cảm giác lần đầu tiên anh ấy xuất tinh trong người dì "Ôi! Thật ấm áp và sướng đến tột cùng!"... Nét mặt dì bỗng đượm buồn khi nghĩ nhớ lại cảnh anh ấy phải chia tay dì để đi lấy vợ cho tròn chữ hiếu. Thật là không thể nào tả nổi nỗi buồn ngày hôm ấy lúc chia tay... Đó là một lí do để dì bỏ nơi chôn nhau cắt rốn đến sống một mình cô độc ở nơi này. Cũng may có thằng Phi hằng ngày hay qua nhà dì chơi đùa. Bây giờ bỗng dưng thấy được con cu mới lớn của nó mà dì cứ nao nao háo hức cái cảm giác ân ái thủa nào... - Dì Tám! Lấy thuốc xoa cho con đi! Dì giật mình khi nghe thằng Phi gọi, trong bụng nghĩ thầm: "Chết mẹ rồi, lấy thuốc ở đâu ra mà thoa với bóp?". Nghĩ đến đó chợt trong đầu dì nảy ra một ý tưởng. Dì nói: - Thôi được, để dì đóng cửa cho người ta khỏi thấy con ở truồng cái đã. Rồi dì sẽ làm cho con hết đau luôn. - Thiệt hông đó? - Thằng Phi nghi ngờ. - Thiệt mà! Dì có phương pháp gia truyền. Nhưng mà con phải hứa là để cho dì làm gì thì làm không được phản đối, với lại không được tiết lộ bí mật cho ai biết đó nghe! - Dì dụ dỗ. - Được! Con hứa mà - Thằng Phi ngoan ngoãn. - Vậy thì cởi đồ ra nằm lên giường đi! - Dì ra lệnh. - Dạ! - Thằng Phi răm rắp nghe theo. Dì ngồi xuống bên cạnh bắt đầu ra chiêu dụ dỗ: - Trước tiên dì sẽ xoa cu cho con. Chiêu này gọi là "mát sa giò giữa". Một dì xoa xoa hai hòn dái thằng Phi, một tay dì kéo kéo da quy đầu cho nó tuột lên tuột xuống cho đến khi con cu hơi cứng lên thì dì bắt đầu dùng tay xục xục, dì nói: - Bây giờ là chiêu "nhồi thuốc vzô nòng". Thằng Phi thấy sướng quá ngoan ngoãn nằm yên cho dì muốn làm gì thì làm. Nhìn con cu cương cứng lên mà dì thấy thèm quá không chịu nổi. Dì nói: - Con thấy đỡ đau chưa? - Dạ đỡ đỡ rồi. - Vậy thì nằm yên để dì dùng chiêu "ngọa hổ tàng long" nha. Dì cúi xuống ngậm con cu thằng Phi đến lút cán rồi từ từ kéo ra gần hết lại nuốt vào, cứ thế liên tục... trong khi thằng Phi tròn xoe mắt nhìn cái đầu dì nó nhấp nha nhấp nhỏm phía dưới bụng nó... Dì vừa bú vừa từ từ cởi áo ra... thằng Phi thò tay rờ vú dì Tám, dì để yên cho nó rờ. Dì cởi luôn cái quần bà ba vứt qua một bên. Thằng Phi lấy tay xoa xoa cái mông dì nó, miệng lém lỉnh: - Để con dùng chiêu "mát xa mông" cho dì. Dì mắc cười nhưng không thể được vì đang bận ngậm cu rồi. Thằng Phi mò từ từ vô háng dì, nó mò trúng cái hột le dì làm dì sướng rân cả người. Dì ngưng bú động viên nó: - Ừ ừ, xoa xoa chỗ đó đi con. Dì tiếp tục bú còn nó thì tiếp tục xoa hột le, nước nhờn dì bắt đầu ra ươn ướt... Một lúc sau, không còn chịu đựng được nữa, dì leo lên bụng thằng Phi, nhét con cu cứng ngắt của nó vào âm hộ ướt át của dì. Thằng Phi chỉ biết trợn tròn mắt ra mà nhìn. Dì bắt đầu nhấp nha nhấp nhỏm trên người thằng Phi cho con cu nó thụt ra thụt vào cái âm hộ đang thèm khát của dì. Mồ hôi cả hai bắt đầu vã ra như tắm nhưng không một ai cảm thấy nóng nực vì không có gì nóng bằng cái nóng đang cháy bỏng đam mê. Hai khối thịt ướt mồ hôi dập vào nhau nghe "phành phạch...phành phạch...". Thằng Phi cứ trợn mắt ra nhìn cái mặt phê phê của dì, nhất là khi tiếng rên bắt đầu phát ra từ miệng dì "Ah ah... sướng quá Phi ơi... ah ah... dì ...ah... sướng... ah... quá...ah ah ah...". Nó thấy mặt dì nó lúc này trông thật buồn cười, cứ ngu ngu ngây ngây làm sao ấy. Bây giờ nó mới hiểu là dì nó đang làm tình với nó chứ có phải chữa kiên cắn gì đâu. Nó chợt mỉm cười thoả mãn. Bây giờ nó đã biết được làm tình là như vậy đó. Cảm giác sướng khoái chạy rân rân khắp người nó. Thằng Phi thì lần đầu tiên làm tình, còn dì Tám thì lâu lắm mới được làm tình nên chẳng mấy chốc mà cả hai cùng đạt cực đỉnh. Thằng Phi xuất tinh trước, tinh khí bắn mạnh vào trong âm hộ dì, dòng tinh dịch ấm áp tràn ngập khắp âm hộ dì làm dì vô cùng hứng khởi xuất khí liền sau đó. Dì nằm sấp trên người Phi hôn môi nó mà trong lòng cứ tưởng tượng đến người yêu cũ của mình. Khi cơn cực khoái đã đi qua, dì vừa mặc quần áo vừa hỏi: - Sao? Có còn thấy đau nữa không? Thằng Phi mỉm cười trả lời: - Hết đau rồi nhưng mà bây giờ con lại muốn bị kiến cắn nữa. - Thằng khỉ, khôn chết mẹ người ta luôn à! Mặc đồ vô đi rồi về nhà, tối nay qua chơi với dì nhé. Bóng thằng Phi đi khuất rồi mà dì vẫn còn đứng nhìn theo vừa cười vừa lẩm bẩm: - Ha ha ha...! Hôm nay bà vừa trả được thù vừa được phá trinh mày luôn nhá...Ha ha ha... Khai cu sướng hơn khai đao... Còn thằng Phi cũng cười thầm trong bụng: - Làm gì có con kiến nào ở trong gáo dừa đâu....Ha ha ha... được chơi dì sướng quá... Ha ha ha. Tối nay qua chơi tiếp cho đã điếu luôn... Ha ha ha...! Tập 3: Chơi Bà Phú Hộ Thằng Phi càng lớn thì càng có nhiều kinh nghiệm không chỉ về tài nói dóc mà còn giỏi về tài làm tình do thường xuyên được thực hành trên thân thể của dì Tám. "Tiếng tai" của nó giờ đã lan ra khắp huyện. Có bà phú hộ nọ tên Hoa đã goá chồng hai năm nay lúc nào cũng huênh hoang về việc mình thủ tiết thờ chồng, không màng đến chuyện ham hố dục tình. Bà Hoa cũng là một tay keo kiệt bủn xỉn và tham lam có tiếng trong vùng. Nghe nói có thằng Phi nhà ở cuối xóm có biệt tài nói dóc ai cũng phải nể nhưng bà không tin chút nào: "Tại cái lũ nghèo xác nghèo xơ chúng mày mới tin nó chứ với bà thì đừng có hòng". Một hôm đi ngang nhà bà phú hộ, thấy bà đang đứng ngoài cửa ngõ, nó giả ngơ như không thấy. Bà phú hộ Hoa thấy vậy giận tím mặt sai người chạy theo lôi cổ thằng Phi lại để hạch sách: - A cái thằng kia! Sao mày thấy bà mà không chào hả? Thằng Phi thản nhiên trả lời giọng thách thức: - Bà có cái gì hơn tui mà tui phải chào bà? Đã tức càng thêm tức, bà Hoa tay chỉ vào mặt thằng Phi quát: - Cái thứ nghèo kiết xác như mày thấy người giàu như tao thì phải chào chứ. Ai thấy tao cũng chào, chỉ có mày là hỗn láo. Thằng Phi mặt cứ tỉnh rụi không hề sợ hãi: - Bà làm sao mà giàu bằng tui được. Ngày mai tui đi lấy vàng về chọi sập nhà bà cho coi. - Ngày mai, ngày mai cái đầu mày thì có. Bịp ai chớ đừng có bịp bà nghe chưa - bà Hoa tỏ vẻ cương quyết không tin. - Mặc kệ cái bản mặt khó ưa của bà. Tui không có thì giờ nói chuyện với bà nữa đâu. Tui còn phải về nhà kiếm bao đi hốt vàng đây - vừa nói nó vừa gạt đám gia nhân của bà phú hộ qua một bên rồi hiên ngang bước đi để lại sau lưng bà phú hộ đang giận tím cả người. Mặc dù ngoài miệng nói không tin những gì thằng Phi nói nhưng trong bụng bà Hoa hễ nghe tới vàng là lòng cứ xốn xang, máu tham cứ dâng lên chực trào cả ra ngoài. Bà sai một tên gia nhân theo dõi động tĩnh của thằng Phi. Thằng Phi biết có người theo dõi nhưng giả vờ không biết, nó ghé vào quán nước Cô Chín làm một ly cho đỡ khát. Thằng gia nhân kia cũng giả vờ tình cờ ghé vào ngồi chung bàn với thằng Phi. Thằng nọ mở lời trước: - Anh Phi dạo này phát tướng quá he, chắc là sắp phát tài rồi đó. - Hà hà! Chú mày sao biết hay quá vzậy? Bộ làm thầy bói hả? Thằng kia mừng thầm vì con mồi có vẻ sắp cắn câu, nó bồi tiếp: - Dạ đâu có, tại em nghe ông bà nói "phát tướng là phát tài" mà. Anh có bí quyết gì cho em út biết với. - Thôi đi cha nội. Biết rồi cha chơi tui một vố là tiêu đời tui sao? Thằng kia cố nài nỉ: - Hổng có đâu. Em nghe để mừng cho anh thôi chứ em không nói cho ai cũng không thể nào chơi anh được. Cả cái huyện này anh Phi là số một rồi. Thằng phi hể hả, nó bắt đầu ra chiêu: - Thôi được. Mày phải thề không nói lại cho ai biết à nha. - Được em thề mà. Thằng Phi uống một ngụm nước trà rồi bắt đầu thầm thì ra vẻ bí mật lắm: - Mày biết không? - Chưa nói làm sao tui biết? - Suỵt...! Thì bây giờ tao nói nè. Hôm nọ tao vào rừng bắt cá... - Ủa ? Bắt cá thì ra sông chứ vào rừng làm gì? - Thằng kia ngạc nhiên thắc mắc. - Mày ngu quá đi. Tao vô rừng bắt cá rừng. Cá rừng nó to gấp mười lần cá sông. Thằng kia lại hỏi: - Vậy cá rừng nó sống dưới nước hay trên bờ? Thằng Phi mặt cứ tỉnh bơ: - Nếu mà sống dưới nước làm sao bự gấp mười lần cá sông? Nó vừa ở dưới nước vừa ở trên bờ. - Vậy sao con cá thòi lòi vừa ở dưới nước vừa ở trên bờ sao nó nhỏ xíu vậy? - Thằng kia hỏi vặn. - Đó..... Hay là ở chỗ đó.... Con cá thòi lòi nó ăn ba cái thứ tầm bậy thì làm sao mà bự được. Giống cá rừng này nó ăn toàn là vàng không thôi. Mày coi... con mẹ phú hộ nó ăn tiền ăn bạc không hà, mày thử trả lời cho tao coi mẹ đó có bự con không hả? Thằng kia gãi gãi đầu suy nghĩ rồi gật gù: - À ha... Hèn chi mà cái mông bả bự như cái thùng phi, còn cặp vú thì còn bự hơn trái dừa xiêm nữa. Kể tiếp đi anh Phi. - Tao đi tìm mấy ngày trời mới ra chỗ có cá rừng đó mày. Chỗ đó gần một con suối, ban ngày nước trong vắt nhưng ban đêm nước chảy ra pha lẫn bột vàng. Những đêm trăng sáng, nước suối phản chiếu sáng lóa cả mắt. Tao phải lấy tay che cho khỏi bị lòa. Cá sẽ xuất hiện vào ban đêm để ăn vàng. Vì vậy tao phải thức suốt đêm để canh bắt. Nhưng mà tao đi cả mấy ngày trời nên mệt quá ngủ quên tới sáng. Thức dậy thì trời đã sáng chưng rồi, lũ cá đã kéo đi hết. Tao tiếc đứt ruột nhìn quanh thì phát hiện ra có hai con khỉ con đang khiêng một con cá to như cái mặt bàn này, vảy của nó toàn bằng vàng. Tao nhào vô cướp con cá lôi đi. Hai con khỉ thấy tao bự con hơn nên bỏ chạy thục mạng. Tao hì hục kéo con cá đi được khoảng trăm thước thì mới phát hiện ra rằng hai con khỉ lúc nãy chạy đi là để kêu cả đàn mấy chục con khác đến giành lại con cá. Tao chỉ kịp nghe có tiếng vật cứng bay vù vù là tao ôm đầu chạy thục mạng. Khi lũ khỉ cướp lại được con cá bỏ đi thì tao mới hoàn hồn lại... Thì ra là lũ khỉ dùng toàn vàng cục để ném tao. Tao lần theo dấu vết của chúng mới phát hiện ra nơi cất dấu kho báu của chúng. Bây giờ tao phải về nhà may cái bao thật to để ngày mai đi mang vàng về. Khi nào ngang qua nhà bà phú hộ, tao sẽ lấy vàng ném vào nhà bả cho bả biết tay. Thôi tao về đây. Cha nội không được nói cho ai đó nghe! - Dạ dạ, anh Phi yên tâm. Bóng thằng Phi vừa khuất là thằng kia cũng chạy ù về kể lại toàn bộ câu chuyện cho bà phú hộ nghe không sót một chữ nào. Bà nghe xong liền sai người bắt nhốt thằng gia nhân đó vào vì sợ nó đi trước hổng tay trên của bà. Sáng hôm sau bà dậy thật sớm, bí mật núp ở gần cửa nhà thằng Phi chờ đợi... Một lúc sau, thằng Phi từ trong nhà đi ra tay kéo lê một cái bao trống không thật bự, mắt nó lấm lét xem xét chung quanh xem có ai theo dõi không? Bà Hoa nhủ thầm: "Thằng này sợ bị phát hiện, vậy là lần này nó không nói dóc rồi. Ha ha ha! Mình sắp sửa kiếm được một mớ đây". Bà nhẹ nhàng bí mật theo gót thằng Phi, nó có vẻ như không hay biết. Bà lần mò theo đuôi nó vào rừng... Đến một con suối, thằng Phi lội qua, nước chỉ đến đầu gối nó nhưng bà chưa thể lội theo được vì sợ tiếng nước bì bõm sẽ làm thằng Phi phát hiện ra bà nên bà núp vào một bụi cây chờ thời cơ... May quá, thằng Phi không còn đi xa nữa mà dừng lại ở một gốc cây to thật to có một cái hốc lớn vừa đủ cho một người bình thường chui vào. Nơi ẩn nấp của bà phú hộ cách chỗ gốc cây đó khá xa nên bà không thể nhìn rõ thằng Phi đang hốt hốt cái gì từ trong hốc cây bỏ vào bao. Xong xuôi nó lôi cái bao sềnh xệch dưới đất với vẻ rất nặng nhọc. Đi ngang qua chỗ ẩn nấp của bà phú hộ, miệng thằng Phi cứ lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, nhiều quá mang không hết. Thôi để ngày mai đến lấy tiếp". Bóng thằng Phi vừa khuất, bà phú hộ Hoa nhào ra khỏi bụi cây, lội ào ào qua suối, lao đến cái hốc cây lúc nãy, chui đầu vào xem xét. Cái hốc sâu và tối quá không thấy được rõ bên trong, bà chui sâu thêm chút nữa, hai tay đã lọt vào mà thân mình còn kẹt lại. Thấy không vào nổi nữa, bà định chui ra để thở thì đã quá muộn màng. Có cái gì đó cứ đẩy bà ngược trở lại. Trong tình thế "tiến thoái lưỡng nan" bà chỉ còn biết kêu trời: - Oái...! Thả bà ra... Nếu không thì biết tay bà...! "Phẹt phẹt", quần bà bị tuột xuống tận gối để lộ ra hai cái mông trắng nhắt to đùng, hai cặp đùi như hai tảng thịt heo. Có một bàn tay vươn tới bóp vú bà. Bàn tay còn lại thò xuống âm hộ bà tìm hột le mà xoa xoa vộc vộc... cho đến khi thấy nước nhờn bắt đầu ứa ra thì nó từ từ mò vào bên trong cái nơi mà bà cố thủ tiết mấy năm nay để mà tự hào là kẻ chung thủy với người chồng quá cố. Mấy ngón tay moi móc lung tung trong cái hang thịt ẩm ướt của bà. Tuy la hét chửi bới nhưng bà không thể nào dấu được cái cảm giác tê tê phê phê mà mấy năm nay không hề có được. - Tổ cha đứa nào dám hãm hiếp bà...Á á... Không được bóp vú bà... Á á đau quá...Á á á! Bỏ bà ra không bà bỏ tù mọt gông đó nghe chưa...Á á... Không được đụng vô chỗ đó... Á á....sao sao làm làm gì... mà ah ah... phê...ê...ê..ê...quá...á...á...á... Tiếng la mỗi lúc một yếu và dần được thay bằng tiếng rên "Ưhư ưhư... ư...ư...u...u...tổ...ô...ô...cha...a...a...mày...y....y...ah...ah..." Khi mà nước nhờn ra ào ạt tràn cả ra ngoài và tiếng rên càng dồn dập thì bất ngờ có một khúc thịt cứng ngắt nóng hổi thọc vào cái lỗ thủ tiết của bà. Nó vừa to vừa dài, thụt ra tụt vào, lúc nhấp nhẹ nhẹ, lúc dập phành phạch... làm bà chết ngất vì sướng... Bà đã ra đến hai lần vì lâu lắm rồi mới được sướng khủng khiếp như vậy. Nhưng cái cục thịt kia chưa chịu đầu hàng, nó cứ dập dập mỗi lúc một mạnh hơn... Bà đau ê ẩm cả người, hai đầu gối trầy sướt vì phải quỳ dưới đất... Bất chợt cái cục thịt kia phun ào ào vào âm hộ bà. Bà sướng ngất nhưng miệng vừa rên vừa khóc: - Hu hu hu...Mày hại đời bà... áh áh áh... mất dạy... sao làm bà phê quá... áh áh áh... Chưa kịp hoàn hồn lại thì "Áh áh áh........" bà hét lên đau đớn khi một vật to tròn lành lạnh luồn lách vào âm hộ bà. Nó lớn quá làm âm hộ bà căng ra hết cỡ. Bà cảm giác nó như một quả dưa leo đang thục đang dập sâu thật sâu đến tận cửa tử cung. Bà vừa sướng vừa đau, vừa sợ vừa khoái, vừa la vừa rên... cho đến lúc mệt lả ngất đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy thì bà phú hộ mới hay mình đang nằm giữa rừng vắng, quần bị tụt đến tận đấu gối. Kẻ hại bà đã cao chạy xa bay. Bà tức vì không thể nhìn được mặt nó để sau này thưa nó ra quan. Bà nghĩ mãi một hồi thì nghi ngờ: - Chỉ có thằng Phi thôi chứ không còn ai khác. Nhưng mà không thấy mặt nó làm sao thưa nó được? Vả lại chuyện này mà đổ bể ra thì mình vác cái mặt đi đâu cho được? Chỉ còn nước mà ngậm bồ hòn cho xong. Bà lủi thủi về nhà không nói với ai một lời nào. Suốt một tuần lễ không ăn không ngủ gầy đi cả chục kí lô. Còn thằng Phi mỗi lần đi ngang qua nhà bà Phú hộ lại hát vang: "Vàng ơi là vàng... chui vào lỗ hay bị nhét vào lỗ... Vàng ơi là vàng... chảy nước hết rồi vàng ơi...!" Tập 4: Dì 8 Đi Đâu? "Rét... rét... rét...", tiếng dế gáy ngoài vườn pha lẫn trong tiếng ếch nhái kêu "Ộp oạp... Ộp oạp" trong tiếng mưa đang "Lộp độp... lộp độp..." làm cho thằng Phi thấy buồn rầu thúi ruột. Mấy bữa nay nó chưa gặp dì Tám. Từ khi chơi cho bà phú hộ một vố đau hơn đẻ, nó chỉ gặp dì có mấy lần mà lần nào dì cũng lấy cớ là đang mệt để lảng tránh nó. Lòng nó bỗng thấy nhớ nhớ cái thân xác thơm tho của dì. Nhớ những đêm lén lút ân ái với dì. Cái giống ăn vụng ăn trộm thì lại thấy ngon hơn bình thường. "Một ngày không gặp giống như là đói khát ba năm". Thằng Phi hôm nay không chịu nổi cảm giác buồn chán nữa. Phải chi trời không mưa thì nó có thể ghé nơi này nơi nọ tán dóc cho qua ngày tháng. Nó trùm cái áo mưa mò mò mẫm mẫm sang nhà dì Tám. Không hiểu sao nhà tắt đèn tối thui? Nó thò đầu vào cửa sổ nhìn cũng chẳng thấy có động tĩnh gì. Căn nhà trống không, trên giường chăn gối vẫn gọn gàng. Nó đi một vòng quanh nhà cũng chẳng một bóng người. Phi buồn bã lủi thủi bỏ về nhà. Nó lên giường nằm mà trong lòng buồn vô hạn. Đầu óc nó cứ nghĩ ngợi lung tung: "Chắc là dì Tám ghé nhà ai chơi thôi. Không! Nhưng mà chẳng lẽ ngày nào cũng đi tối khuya thế này à? Hay là dì có Kép mới? Nhưng mà ban ngày có thấy ai đến nhà dì đâu, mà cũng đâu có thấy dì đi chơi với ai đâu. Hay là...? Hay là...?". Sau cùng, để thỏa cơn tò mò nó quyết định phải tìm cho ra lẽ. Hôm sau, thằng Phi cứ luẩn quẩn quanh nhà nhà dì Tám để theo dõi động tĩnh. Tới quá sáu giờ chiều rồi mà dì vẫn không có hành động gì khả nghi. Thằng Phi hơi thấy nản chí nhưng nó tự nhủ phải cố gắng chờ thêm chút nữa để cho rõ ngọn ngành mọi sự. Trời bắt đầu chập choạng tối. Dì Tám xách đồ xuống ao tắm. Thằng Phi bắt đầu mường tượng lại cái lần đầu tiên bắt gặp dì Tám tắm và lúc nó dấu quần áo dì làm cho dì phải trần truồng chạy lung tung rồi cuối cùng chạm trán nó trong bộ dạng Thần vệ nữ. Hôm nay, dì tắm thật kỹ, vẻ mặt thật yêu đời. Vừa tắm dì vừa hát nghêu ngao như sắp sửa có chuyện gì trọng đại lắm. Thằng Phi tự nhiên cảm thấy có vấn đề. Nó bấm bụng phải theo dõi tới cùng. Dì tắm xong vào nhà thay quần áo. Thằng Phi nấp sau bụi cây nhấp nhỏm sốt ruột lắm. Dì khép cửa lại đi ra ngoài ngõ. Thằng Phi cũng bí mật mò theo sau. Lúc này trời cũng vừa sập tối nên dì không phát hiện ra có kẻ đang theo sau... Dì đi một đoạn khá xa mà vẫn chưa có vẻ gì là sắp đến nơi. Trong bụng thằng Phi bắt đầu hơi nản nhưng đã lỡ đi được nửa đường rồi đành phải tiếp tục thôi... Dì đi qua thêm hai cái cấu khỉ nữa thì ghé vào một cái chòi lá gần bờ sông. Ở đó đã có một bóng đen chờ sẵn. Vừa thấy dì, hắn vội reo to vui sướng: - A! Em yêu đến rồi! Anh cứ tưởng mình sắp thành tượng đá mất. Thằng Phi chửi thầm trong bụng: "Mẹ! Cha nội nào mà cũng bày đặt nói văn nói hoa. Nhà quê mà cũng bày đặt làm thi sĩ!" Nhưng dì Tám thích thú làm nũng: - Đá đâu chẳng thấy chỉ thấy cục thịt to đùng làm người ta chết lên chết xuống. Thằng Phi ngồi trong bụi cây giật nảy mình: "Trời! Hổng lẽ thằng cha kia ghê gớm hơn mình? Hèn chi mà dì mê nó cứ lảng tránh mình!" Thằng cha kia ôm dì hôn chùn chụt, miệng sạo sự: - Người gì mà tui nhớ chết cha chết mẹ luôn hà! - Nhưng mà em lo quá hà. Vợ anh mà biết được nó làm rùm beng lên thì em có nước cạo đầu đi tu thôi. - Lo gì, em tu chùa nào anh tu chùa kế bên đêm đêm chui qua chui lại thăm nhau là được. Dì Tám đẩy hắn ra giận dỗi: - Người ta nói thiệt chớ có nói chơi đâu mà cứ cà rởn cà rởn vậy. Hắn vội dỗ dành: - Anh xin lỗi nghen. Em đừng lo, bả hổng biết đâu. Bả tưởng anh đi gác lúa đó, còn đưa cho anh mấy cái bánh ú ăn cho đỡ đói nữa nè. Em có muốn ăn hông? - Đồ khỉ! Của bả mà tui ăn cho sình bụng hả? - Em không ăn bánh ú bả thì anh ăn bánh ú em. Vừa nói hắn vừa đè dì ra mà bú hai cái bánh ú nhân thịt của dì. Dì đấm thình thịch vào lưng hắn mấy cái rồi cũng nằm yên cho hắn ăn bánh ú. Không biết hắn ăn có ngon không mà sao coi bộ dì phê quá trời... Hắn đặt dì lên cái giường tre trong chòi. Hắn bắt đầu thôi ăn bánh ú từ từ liếm vòng quanh hai đầu vú. Cái lưỡi hắn bắt đầu rà chậm chậm xuống dưới bụng trong khi hai tay hắn tụt quần dì xuống. Dưới ánh trăng mờ, thằng Phi thấy rõ ràng là dì rướn mông lên cho hắn tụt quần ra dễ dàng hơn. Ánh trăng khẽ hắt vào chòi lá chiếu lên cặp đùi trắng nõn của dì làm cho nó trông như cặp ngà voi đang nằm trong đôi tay quỷ dữ. Máu trong người thằng Phi bắt đầu sôi lên nhưng nó phải cố nén lại vì nó biết bây giờ trong mắt dì Tám nó không còn giá trị gì nữa. Đó không phải là lỗi của dì mà là của cái gã khốn khiếp kia. Chỉ trông hắn mới đi đường lưỡi thôi mà dì Tám như muốn ngắt ngư rồi. Không biết những chiêu khác thì sao? Thằng Phi phần nào cũng cảm thấy khâm phục gã nên nó vẫn kiên nhẫn theo dõi tiếp. Gã kia bắt đầu đổi chiêu. Hắn cạ cạ cái cằm râu lởm chởm xung quanh âm hộ dì làm gân cơ dì cứ gồng mình lên chịu đựng. Hắn bắt đầu thò lưỡi vào cái hồng hang của dì mà ngoáy cộng thêm bộ ria mép xồm xoàm chà quét bên ngoài. Dì phê quá phải rên thật to: - Oái...ah...hà...hư...hừ! Làm như dzậy thì giết người ta rồi! Á...ah...hà...hà...hừ...hừ...! Thằng Phi trong bụng phục sát đất: "Đúng là cao thủ VÕ DZÂM! Kết hợp đường râu đường lưỡi như thế thì dì chết chắc rồi!" Dì càng lúc càng phê, tay cứ đập ầm ầm xuống giường, miệng rên hử hử. Hắn chưa hết chiêu, lật sấp dì lại, banh mông dì ra, kéo lưỡi một phát từ cửa mình lướt qua hậu môn, chạy giữa hai rãnh mông lên tới cột sống rồi đến cổ, vòng quanh tai dì. Hắn cắn nhẹ vào dái tai, nhay nhay mấy cái rồi đi một vòng ngược lại từ trên xuống dưới. Hai tay hắn xốc hông dì cho nhỏm dậy để hắn rúc vào mông dì, bú âm hộ dì từ phía sau. Dì Tám cứ như chết ngất vì sướng. Cái lưỡi hắn như có điện làm dì cứ tê dại hết cả người. Dâm thủy của dì đã tràn cả ra ngoài. Lúc đó, hắn trườn lên ngoáy ngoáy đầu dương vật quanh cửa mình dì làm dì nứng muốn rớt cả hột le: - Đồ quỷ! Nhét vô lẹ đi không người ta đứt dây nứng bây giờ! Hắn cười hì hì đắc chí ung dung nhét dương vật vào âm hộ dì. Dì "Á!" lên một tiếng có vẻ đau lắm. Thằng Phi nghĩ thầm: "Mẹ ơi! Chắc con cu thằng cha này bự lắm hay sao mà dì la dữ dzậy?" Hắn bắt đầu đẩy thật mạnh... thật mạnh đến nỗi cái giường cứ kêu cót ka cót két... Còn dì thì: - Ui da... úi dà...ú... ú... ú... Hắn cứ miệt mài đẩy đưa đủn cái thân hình dì đang nửa sống nửa chết vì sung sướng... Thằng Phi núp trong bụi theo dõi mà cũng còn thấy phê theo, cu nó cũng đang cương cứng sau bao ngày thèm khát. Nó chợt nhớ đến cảnh thục bà phú hộ cũng giống như tư thế này nhưng mà cái mông bà phú hộ mập hơn và kêu phành phạch to hơn nhiều. Gã kia nghe dì kêu la dữ quá cũng hứng thật nhiều nên nhấc hổng hai chân dì lên mà dập hùng hục như đẩy xe cút kít... Dì không chỉ rên la mà còn như gào thét lên vì sướng khoái tột độ "Á... a... Chơi mạnh đi... Chơi bạo đi anh...Á...á...a...a...". Chỉ thêm chục cú nữa dì đã ra ào ạt. Gã kia cũng đuối sức khụy xuống ôm chặt lấy dì xuất tinh ào ào. Thằng Phi quá căng thẳng con cu nhưng không xuất ra được. Nó hận thằng cha kia tức muốn bể cả hai hòn dái. Nó kiên nhẫn chờ đợi đến lúc hai người chia tay nhau mỗi người một ngả. Lần này, đối tượng mà thằng Phi theo dõi chính là cái gã kia. Nó lần mò theo sau gã về đến nhà gã. Thì ra gã này là Tư Râu chồng của Chín Mén. Mén nghe thấy tiếng Râu về vội chạy ra đón: - Sao hôm nay anh về sớm vậy? Không gác lúa nữa hả? Hắn giả tạo: - Tại hôm nay tui nhớ bà quá đi. Đúng là vợ quen hơi chồng nên phát hiện ra ngay mùi tinh khí trên người gã. Bà vợ nghiến răng hỏi: - Hôm nay léng phéng con đĩ nào mà mùi khí còn nồng nặc thế này? Hắn sợ quá vội nịnh sạo vợ: - Thì tui nói rồi đó! Tui nhớ bà nên lúc ngủ mơ xuất tinh ướt nhẹp cả quần luôn. Bây giờ phải bỏ cả gác lúa chạy về đây để gác bà đó! Nói đoạn hắn nhào vô ôm vợ hôn chùn chụt rồi đè vợ ra giường để GÁC một trận nữa rung rinh cả nhà... Thằng Phi sợ bị đứt dây nứng nên vội vàng chuồn thẳng không dám xem lén người ta GÁC LÚA nữa. Nó chạy một mạch thẳng tuột về nhà. Vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Tao phải trả thù! Tao phải trả thù!" << Lùi - Tiếp theo >> chuyen sex THẾ GIỚI SEX